Showing posts with label [DC] HeiShin. Show all posts
Showing posts with label [DC] HeiShin. Show all posts

Wednesday, April 27, 2011

[Detective Conan] My West, his East - HeiShin fanfic ♥ p.2

(credit @Elika12 on deviantart)

Story 3 & 4 updated ~ nói vậy chứ viết từ đợt trước rồi, hai tuần nay ko đụng vô được vì bài vở. Mặt mày mình thức khuya nổi mụn mắt thâm quầng gớm lắm rồi nên chả ham swatch gì nữa sất, thôi up fanfic cho nó đỡ mốc blog :))

Mình muốn viết GTOP quá. Seunghyun x Jiyong ý, trời ơi thích quá chừng đi àaaa :((

*

Written by Phương xD


Title: My West, his East 
Fandom: Detective Conan Case Closed 
Pairing: Heiji x Shinichi
Genre: General, mostly fluff. OOC.
Disclaimer: Trai đẹp thuộc về Gosho Aoyama, tôi là fangirl với tấm lòng chân chất :">


. MY WEST, HIS EAST .
- it's all about HeiShin -

( Story 3 - The Proof )


"Come home
Come home
'Coz I've been waiting for you
For so long
For so long..."

 (Come home - One Republic)


Shinichi không nhớ nổi họ đã bắt đầu từ đâu, và Hattori cũng thế. Khi Shinichi càm ràm về việc tại sao tủ lạnh nhà tôi chỉ toàn đồ ăn cậu thích, Hattori lập tức đáp trả rằng cả tủ truyện tranh phòng tôi bây giờ chỉ thấy mỗi tiểu thuyết Sherlock Holmes và CD nhạc hoà tấu đề tên cậu.

“Nhưng mà từ khi nào vậy Heiji?”

“Ai biết?”

Đó không phải một câu trả lời.

Shinichi thấy rõ ràng sự phi logic.

*

Hattori cũng thấy rõ ràng sự phi logic.

Vì thế, thám tử Osaka bắt đầu dò hỏi mọi người xung quanh. Trái lại với nỗ lực nhân danh công lý đi tìm logic, những câu trả lời Hattori nhận lại đều chẳng giúp ích được gì. Kazuha mắt sáng rỡ hồ hởi hỏi rằng bộ cậu đang tính viết tự truyện yaoi hả, sau đó kéo cả hội fangirl trong trường bám theo Hattori để lấy thông tin. Hakuba lảm nhảm về mấy loại tình yêu tình báo vớ vẩn cậu ta bị nhiễm từ phim thần tượng truyền hình, còn đám đàn em trong câu lạc bộ Kendo phản ứng chả khác gì Kazuha hội. Gọi cho Shinichi, Hattori nghe tiếng thám tử Tokyo ngao ngán qua điện thoại. Ai cũng bảo không nhớ vì lâu lắm rồi chẳng có dịp đi chung với tớ. Giờ phải làm thế nào đây?

Hattori nghĩ ngợi một lúc rồi lên tiếng, “Chuyện thời điểm thì có gì quan trọng?”

“Với tớ thì có, Heiji.”

“Kudou, tớ tưởng tụi mình đã…”

Bên kia đầu dây đột ngột cắt ngang, “Vấn đề nằm ở chỗ chúng ta đã dành quá nhiều thời gian cho nhau, Heiji. Quá nhiều. Cậu không cảm thấy rằng điều đó là bất thường sao?”

Hattori im lặng.

*

“Nó giống như là bằng chứng vậy.”

Shinichi chợt bâng quơ khi cả hai đang đứng chờ tàu điện. Hattori gỡ headphone khỏi tai, từ từ cúi xuống cho đến lúc chạm mặt thám tử phía Đông, và nghe được cả sự ngập ngừng trong giọng nói của người đối diện,

“Cậu cần nó để buộc tội hung thủ, để chứng minh suy luận đặt ra, để…”

“Để xác định xem tình cảm của mình có thật sự đúng không?”

Shinichi không đáp, và khoảng lặng ngắn ngủi sau đó nhanh chóng bị lấp đầy bởi chuyến tàu đang vào ga. Cậu nhác thấy khoé môi Hattori hơi mỉm cười trước khi anh chàng da ngăm gỡ nón ra và đội lên cho Shinichi vừa lúc dòng người trên tàu đổ xuống. Giữa âm thanh hỗn tạp là tiếng Hattori thì thầm.

“Nếu tìm ra bằng chứng nhớ báo cho tớ biết.”

Cả mùa hè năm đó, Hattori không nhận được bất kỳ cuộc gọi hay tin nhắn nào từ Shinichi.


*

Những ai biết chuyện đều hết lời khuyên nhủ, sao không thử đi tìm cậu ấy, một tấm vé tới Tokyo thì mất gì nào? Hattori ngồi nghe từ đầu đến cuối, chỉ là không thực hiện theo. Chẳng ai hiểu được Shinichi bằng cậu. Mất kha khá công sức để Hattori lấp kín thời gian biểu của mình, cũng như nhận ra cậu và kẻ phía Đông kia đã ở cạnh nhau nhiều hơn họ nghĩ. Lịch tập kiếm đạo cùng với hồ sơ các vụ án hình sự liên tiếp khiến Hattori bận rộn cả cuối tuần, nhưng mỗi đêm trở về nhà, thám tử Osaka bắt đầu nghe những CD Shinichi để lại, đọc những cuốn tiểu thuyết Kudou-kun ưa thích, và vẫn tiếp tục việc pha trà vào ấm sáng sáng chủ nhật như Shinichi đã từng.

Tất cả những điều đó đều được làm với mục đích duy nhất, Hattori không muốn mình quên dần đi Shinichi.

Bốn tháng mười ngày kể từ lúc ở trạm chờ tàu điện, Hattori đã sơn lại phòng, vẽ tường theo style graffiti, lắp cửa sổ mới, mua một tủ gỗ khác đựng truyện tranh. Duy chỉ có bộ CD hoà tấu và chồng sách ghi tên Kudou là được giữ nguyên vị trí, cùng với chiếc ấm nhôm đã cũ trên bàn.

Vẫn không có cú điện thoại nào ở Beika gọi đến.

*

Tháng chín, Hattori đem về một cuốn lịch mỏng hơn thường lệ bởi hai phần ba thời gian của năm đã đi qua, và đặt nó ngay trước bàn đọc sách.

Tháng mười, cậu mua chiếc chuông gió nhỏ về từ cửa hàng đồng giá và treo trước hiên nhà.

Từ ngày Shinichi đi, Hattori lại để tâm đến thời gian hơn hết thảy.

*
Nếu bạn không đam mê nghề thám tử, bạn sẽ không bao giờ biết được cảm giác khi phá án thành công.

Hattori nhận được bưu phẩm chuyển phát nhanh vào một chiều nắng tháng mười đã tắt. Bên trong là trang tạp chí màu được cắt ra ngay ngắn, kèm theo mảnh giấy viết tay. Thám tử Osaka bỗng thấy mắt cay cay khi nhìn vô nét chữ thân quen với vỏn vẹn hai từ duy nhất,

Case closed.

Trên trang báo là bài phỏng vấn thám tử lừng danh Hattori Heiji trong số đặc biệt ra cuối tháng, được nhân vật chính mở đầu bằng một lời thú nhận rất lạ kỳ.

“Tôi mất nhiều ngày để nhận ra mình pha trà xanh dở tệ.

Không người trẻ nào thích bị ràng buộc cả, nhưng có những việc bạn khó mà dựa vào bản thân. Đó là lý do chúng ta luôn cần một ai đó khác.”

*

Áo phông trắng khoác đen, quần jeans và ba-lô vải cùng headphone trên tai. Cậu ấy mặc giống hệt ngày rời đi, chiếc nón che khuất mắt cũng được đội giống hệt cách cậu đã làm hôm đó. Từ dòng người đi về phía cậu, cậu ấy gọi tên bằng giọng hơi khàn.

“Heiji.”

Ở khoảng cách gần cậu thấy, chiếc nón mới toanh dạo trước của mình đã bạc màu đi. Và cũng như chiếc ấm trà nhôm, cậu biết mình không phải là người duy nhất nhớ.

*
Khi Shinichi càm ràm về việc tại sao tủ bếp nhà Hattori chẳng có gì ăn ngoài trà đóng gói, thám tử phía Tây chỉ nhún vai cười.

Đó là lý do chúng ta luôn cần một ai đó khác.


The Proof - End. 


( Story 4 - Come home )


Nếu bạn hỏi Kudou Shinichi rằng cậu thích nhất điều gì ở Osaka, chắc chắn thám tử phía Đông sẽ kể vanh vách cả ngày không hết. Từ tiệm bánh khuất trong ngõ hẻm đến khu shop săn hàng độc hitech, từ chỗ cho thuê truyện giá cực rẻ đến món trà đặc sản nóng vỉa hè chỉ bán về đêm hay cuộc so tài bowling thú vị tối thứ sáu hàng tuần. Cậu ta sẽ kể cho bạn nghe về những đêm thứ bảy tụ lại xem tường thuật trực tiếp giải Ngoại hạng Anh ở quán quen của fan bóng đá, về địa điểm câu cá mới khám phá ra, về món thịt nướng thơm ngon nóng hổi của bà cụ cạnh trường tiểu học và vô vàn thứ khác khiến bạn bất ngờ.

Nhưng nếu bạn hỏi Hattori Heiji vì sao Tokyo hấp dẫn, trăm lần như một cậu ta sẽ nhún vai rồi bảo rằng tôi không biết. Nếu bạn tiếp tục thắc mắc cậu ta thường đi đâu trong những chuyến đến thăm Tokyo hàng tháng, Hattori sẽ trả lời tôi không biết lần thứ hai. Nếu bạn nói về quán bar mới mở cho giới trẻ đang rất nổi ở khu trung tâm Tokyo, Hattori sẽ tưởng bạn đang kể chuyện ở Kyoto hay nơi nào đó khác.

Bạn không hiểu nổi, còn Shinichi nghe thấy chỉ cười. Có những điều cậu con trai nhà Kudou giữ cho riêng mình, như việc cậu và Hattori thường lui đến quán mì khu Beika. Shinichi luôn hỏi, Ê Heiji, ăn mì xong muốn đi đâu không? Café, bowling hay đá banh gì đó? Và trăm lần như một, sẽ nghe chất giọng Kansai đặc trưng của Hattori bên tai,

“Mình về nhà thôi.”

Như sợ Shinichi chưa nghe thấy, cậu ta lặp lại thêm lần nữa,

Tụi mình về nhà thôi, Kudou.

Với thám tử phía Đông, đây mới chính là Osaka-cậu-yêu-thích-nhất.


Come home - End.

*P.S: Sau khi nghe lại Come home thì thấy lyric nó hợp với 1shot The Proof hơn (: hơi ngược đời nhỉ -_- 

Tuesday, March 29, 2011

[Detective Conan] My West, his East - HeiShin fanfic ♥



(credit @Elika12 on deviantart)



Vì (again) mình lại cùng đường với Ga cuối, mình giải trí bằng mấy cái oneshot nửa mùa bé bé xinh xinh này =)) Mặc dù toàn dở hơi không đầu đuôi nhưng cảm giác viết XONG một cái fanfic dẫu là drabble ficlet hay double drabble thì vẫn rất ư thoả mãn hahaha =))=))

*
Written by Phương xD (mình bị phấn khích bởi tấm hình trên đó, đó. cưng chưaa :X)

Title: My West, his East 
Fandom: Detective Conan Case Closed 
Pairing: Heiji x Shinichi
Genre: General, mostly fluff. OOC.
Disclaimer: Trai đẹp thuộc về Gosho Aoyama, tôi là fangirl với tấm lòng chân chất :">
A.N:

- Là thư mục tổng hợp các ideas và các draft fic đã bị bỏ ngang của mình =)) mình quăng vô đây hàng ngày đóng vai reader tự đọc với hy vọng có ngày sẽ nảy ra hứng viết tiếp các mớ đang bỏ xó kia. Cho nên nếu ghét thể loại hổng đầu đuôi thì thôi cứ chờ ngày mình viết được mấy cái fic kia đi ha =))

- Mình chả biết thể loại từng cái. Mình cũng lười rating. Và thường tựa đề mỗi shot thì chả liên quan mấy tới nội dung. Mà mình thích vậy :">

- Mình sắp phải tìm fandom mới rồi vì bỏ Conan lâu quá cảm giác mất kết nối với HeiShin quá. nhất là nếu có reader là người vẫn theo dõi Conan đều thì mình càng thấy mình vô duyên ác. nhưng trước mắt chẳng biết ai. à mình khoái David Hodges x Greg của CSI nhưng ko viết được:))

. MY WEST, HIS EAST .
- it's all about HeiShin -

( Story 1 - The Fanfiction Effect )

Một hôm giữa quán mì, đột nhiên Shinichi buông đũa, ngước lên nhìn Hattori chầm chậm hỏi, Heiji, nếu ngày mai tụi mình yêu nhau thì sẽ ra sao?

Ngay lúc đó trong đầu thám tử Osaka đã kịp vẽ ra rất nhiều viễn cảnh, nhưng trước khi cậu kịp trả lời, Shinichi đã phẩy tay. Đùa đó, đừng để ý làm gì. Dứt lời lại cúi mặt vào bát mì còn nóng, bình thản như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Ngày mai nếu ta yêu nhau thì ra sao nhỉ?

Hattori chờ dài cổ vẫn không thấy Shinichi mở miệng hỏi lần thứ hai. Suốt thời gian từ quán mì về ký túc xá, ngồi xem hết trận bóng đá giải Ngoại hạng rồi chơi ba ván PS2, thám tử Tokyo chẳng hề đả động đến tương lai lãng mạn kia hay tỏ vẻ gì khác thường. Hattori từ khấp khởi chờ đợi chuyển sang hồi hộp, đứng ngồi không yên và cuối cùng là tự nguyền rủa bản thân im lặng không đúng lúc. Nếu mà cậu hỏi lại, Kudou, một lần thôi, tôi s…

“Heiji, ngày mai…”

Chính vào khoảnh khắc Hattori chỉ muốn giết mình quách cho xong, Shinichi bất ngờ quay qua và hai từ “ngày mai” từ miệng cậu khiến thám tử phía Tây mừng như bắt được vàng. Cố giữ vẻ mặt tỉnh rụi, Hattori đưa mắt nhìn Shinichi, tim đập thình thịch trong lúc căng tai chờ nghe nốt câu để nhào vô trả lời ngay, tuyệt đối sẽ không cho tên Kudou này giở trò tôi-đùa-thôi thêm lần nào nữa.

“….tới lượt cậu mua điểm tâm đó. Tôi thích ăn mì khô, nhớ đừng mua nhầm.”

“….”

“Sao? Tuần trước tôi đi mua, tuần này lượt cậu là đúng rồi, định kêu ca gì hả?”

“N…nhưng…”

Shinichi nhướn mày, và Hattori tức đến mức muốn đấm kẻ trước mặt mình vài cú. Đồ tham ăn phi lãng mạn, trời ơi là trời!

“À quên nữa, ngày mai cậu…”

Hattori nghiến răng ken két. Cậu ta mà nhắc đồ ăn nữa mình sẽ đấm ngay.

“… có đi bowling thì nhớ về nhà với tôi sớm nhe. Tuần trước ở nhà một mình cả buổi chiều chán chết được.”

Nói xong thì rướn tay bật đèn ngủ, quấn chăn bông quanh người và vài phút sau căn phòng ký túc xá chỉ còn lại tiếng nhạc từ đầu DVD cũ, lẫn trong hơi thở đều đều say giấc của thám tử Tokyo.

Heiji, nếu ngày mai tụi mình yêu nhau thì sẽ ra sao?

Hattori bật cười, khẽ chạm tay vào mớ tóc nâu cạnh bên. Nhớ lại gương mặt Shinichi khi nãy chẳng còn ham đánh đấm, chỉ muốn kéo lại ôm thật chặt và hứa rằng chiều mai sẽ nghỉ bowling, thay vào đó sẽ bắt cậu ta khao một chầu bánh bao đầu ngõ.

Heiji, nếu ngày mai tụi mình yêu nhau thì sẽ ra sao?

Hattori nhủ thầm, có vậy mà cũng hỏi. Ngày mai yêu nhau thì cũng giống hôm nay thôi, ngày mốt hay hôm kia vẫn thế, quan trọng là ai lại dùng từ “nếu” cho chuyện đã có thực rồi? 


The Fanfiction Effect - End.

 ( Story 2 - Alcohol )

Lần thứ nhất, Hattori đổ hết tội lên đầu mấy lon bia. Theo tường thuật của cậu ta, Shinichi ở bữa tiệc đêm qua đã uống sạch ba cốc bia to, trở về nhà trong trạng thái nhìn một thành hai, chui nhầm vào phòng Hattori và cuối cùng là đè thám tử Osaka ra hôn mê mệt như trên phim Hàn Quốc.

Nghe đến đó, Shinichi liền đem toàn bộ số bia còn lại vứt đi.

.

Lần thứ hai, Shinichi lên án tác hại nghiêm trọng của rượu. Theo lời kể nhân chứng (mà Hattori không biết là ai), Hattori vì quá phấn khởi với chiến thắng giải Kendo năm nay nên đã nhiệt liệt uống cạn chai soju thứ tư, hát rống lên suốt đoạn đường về, suýt vào nhầm nhà hàng xóm và cuối cùng là kéo thám tử Tokyo ngã ập vào mình trên ghế sofa rồi bất ngờ hôn thật sâu như trong phim hành động Mỹ.

Ngay lập tức, lệnh cấm tổ chức ăn mừng dưới mọi hình thức được bổ sung vào quy định của câu lạc bộ Kendo.

.

Lần thứ ba, cả hai nhận ra sơ hở lớn nhất đến từ việc họ đã để tên thám tử ngoại quốc uống say bí tỉ. Saguru Hakuba sau một hồi nhảy múa tâm tình với con chim ưng Watson quái đản liền chuyển mục tiêu qua bộ đôi đang cố hết sức lôi cậu ta về khách sạn. Bằng một giọng cười hào sảng nhất từng có, Hakuba tuyên bố sẵn sàng đặt cược mười nghìn yên nếu Hattori và Shinichi dám hôn nhau trước mặt cậu ta. Thám tử phía Đông đưa mắt nhìn thám tử phía Tây, mỗi đứa năm nghìn, và phần cuối được miêu tả giống phim hài khi cằm Hakuba gần như rơi bộp xuống.

Sau một tháng nhai mì ly qua bữa và ghi sổ tiền thuê nhà, thiên tài London thề đoạn tuyệt với mọi trò cá cược.

.

Ở điều kiện nồng độ cồn trong người đều đạt mức zero, Shinichi lại thấy mình bị khoá chặt trong nụ hôn kiểu Osaka chỉ trong tích tắc khi đứng cạnh nhau rửa bát sau bữa trưa. Quá tam ba bận, Shinichi đến lần thứ tư đã hiểu ra sự thật rằng nguyên nhân gây mất kiểm soát bản thân ba lần trước không hề bắt nguồn từ soju hay bia.

“Vậy thì đồ uống đâu có tội gì đâu hả?”

“Ừ.”

Ngay sau đó, lệnh cấm được gỡ khỏi nội quy của Kendo cùng ngày đội bóng đá Teitan mở party mừng đội trưởng tái xuất giang hồ.

.

Như thám tử lừng danh Tokyo đã kết luận, sai lầm không xuất phát từ bia hay soju.

Vì thế, khi bia thức dậy sáng ngày kế tiếp để phát hiện bên cạnh mình là soju đắp chung chăn và thật tình cờ cả hai đều đồng lòng quên mặc vào đồ ngủ sau khi thay quần áo cũ ra, đó lại là khởi đầu của một câu chuyện hoàn toàn khác.

.

(mà Hattori gọi là lần-thứ-nhất-phần-hai)



Alcohol - End. 

[tbc - My West, his East )


.






Friday, March 18, 2011

[Detective Conan] Ga cuối - HeiShin fanfiction. (8,9)



( mình đã bỏ mốc meo quá lâu. Và có xu hướng fic dài lê thê không lối thoát =)) part 10 vẫn đang được tiếp tục với xu hướng flashback do author chả biết làm gì với hiện tại =)) )


Disclaimer: Nhân vật thuộc quyền sở hữu của Gosho Aoyama ' '
Fandom: Detective Conan ~ Pairing: H. Heiji x K. Shinichi
Category: OOC | Romance | Sad | Shounen-ai
Summary:

Rồi có một chuyến tàu qua, vĩnh viễn chẳng bao giờ trở lại...

Này cậu, cổ tích không có thật.
Đừng lo, mọi chuyện sẽ trở về như cũ thôi mà.
///

"Shinichi này, hè năm sau cùng đến Chigasaki nhé?" ...


g
a. c u i


8. Có một mùa đông rét buốt giữa London, tuổi mười tám của họ đã vĩnh viễn để lại bên dưới màu tuyết trắng. Từ sân ga hoang lạnh, con đường hai hàng cây đóng băng, đến tòa biệt thự kiểu cổ nơi cuối phố. Hai người con trai đến từ Nhật Bản, với vốn tiếng Anh hãy còn bập bẹ, dắt tay nhau đi giữa mùa tuyết lạnh tê lòng, sưởi ấm cho nhau bằng hơi ấm chắt chiu mà từ rất lâu đã nén chặt vào tim thành khối.


Cũng từ năm ấy, Saguru Hakuba lặng lẽ cất một chiếc hộp Pandora riêng cho mình. Về những điều đẹp đẽ nhất anh được thấy. Tiếng ho khan của chàng trai Osaka bướng bỉnh giữa đêm, khi chiếc áo khoác ấm nhất đã khoác lên người chàng trai Tokyo nọ. Ánh nhìn của thám tử phía Đông luôn luôn kiếm tìm một màu da ngăm quen thuộc, để rồi nếu bị bắt gặp liền quay đi bào chữa. Những chiều ba người họ cùng đi dạo quanh phố London, Hattori luôn đẩy Shinichi vào phía trong đường. Hakuba kéo tay cậu ta lại, nói, Này, London người ta đi xe cẩn thận lắm, không có phóng bạt mạng như cậu đâu mà lo tai nạn. Hattori ngẩn tò te một lúc, khi hiểu được vấn đề liền cười toe, đáp lời vô cùng ngắn gọn.


“Nhưng đó là Kudou mà. Không lo sao được.”


Lắm lúc vẫn nghĩ, Hattori Heiji ưa cho mình là dạng người chín chắn trưởng thành, thích áp đặt lên đầu kẻ khác. Giải thích như thế không phải không hợp lý, nhưng chính xác thì cũng do cậu ta lo lắng bảo vệ cho Kudou quá mức. Thế giới của con người này dẫu có vĩ đại thế nào đi nữa, chỉ là xoay quanh Kudou. Hoàn toàn luôn nghĩ đến Kudou trước bản thân, có thể vì Kudou mà sụp đổ. Cậu ta ra sao cũng được, nhưng trước mắt phải đảm bảo an toàn cho Kudou.

Hakuba không rõ mình đã làm đúng hay sai. Mười bốn ngày để Hattori và Shinichi nương vào nhau ở London nhà anh, với lý do lôi kéo đồng minh cho cuộc tranh tài thám tử. Đêm cuối cùng, họ ăn mừng chiến thắng đến quá nửa đêm. Phố London đẫm vị đơn côi, và ngọn đèn đường rọi chút ánh sáng mờ vào đêm đông đen đặc. Họ cùng ngồi ở băng ghế sau taxi, khi Hattori vòng tay qua vai Shinichi để giữ cho cậu ngủ yên trên vai mình. Âm thanh của bánh xe lăn trên mặt đường lạnh buốt, thốt nhiên thấy mọi thứ xung quanh lạnh lẽo đến vô cùng.


“Saguru,” Hattori cúi xuống thì thầm, “Cảm ơn.”


“Còn tôi,” Hakuba bất giác cắn môi “..Xin lỗi.”


“…”


Hakuba vỗ nhẹ vai Hattori. Cậu ta gật gật đầu, có vẻ muốn nói rất nhiều mà lời lẽ đều đông cứng cả.

“Ngày mai rời khỏi đây, mọi chuyện lại trở về như cũ thôi mà.”


Sẽ không bao giờ có một đêm London trên chuyến taxi khuya như thế, Hakuba tự nhủ với bản thân, khi Hattori lướt những ngón tay dịu dàng lên nét mặt Shinichi say ngủ, và ôm thám tử phía Đông bằng tất cả sức lực trong đôi tay mình.

Bên ngoài thế giới của hai người, Hakuba ngỡ rằng thời gian đã hoàn toàn ngừng lại.

Sẽ không bao giờ còn một London như thế nữa. Sẽ không bao giờ có một đêm đông thứ hai. Sẽ không bao giờ, tuổi mười tám quay về nơi cũ. 

Tất cả đã ra đi.

Tất cả đã ra đi vĩnh viễn.

* * *

Lễ cưới của chàng thám tử tài hoa và nữ luật sư xinh đẹp vào một ngày nắng êm đềm không lâu sau đó. Cô dâu chú rể sánh đôi bên nhau, ngập tràn trong muôn vàn lời chúc phúc. Bạn bè đồng nghiệp đến chia vui rất đông, ai cũng mừng cho cuộc tình từ thời ấu thơ giờ đã đi đến kết thúc có hậu như cổ tích.

Shinichi hẳn là người vui nhất. Suốt từ lúc bắt đầu nghi lễ trong nhà thờ cho đến khi tàn tiệc, nụ cười rạng rỡ chưa hề biến mất trên mặt cậu. Ngay cả lúc đã say khướt và được Hakuba dìu vào phòng thay đồ, Shinichi vẫn cố nán lại trước gương, cười toe toét rồi nghiêng qua nghiêng lại làm trò,


“Ew~ ê ê lại đây coi nè..”


“…”

“Hôm nay tớ mặc bộ này trông bảnh trai nhở ~~”

“…”

“..~ công nhận không Heiji?”


Hakuba lặng người.

Và nụ cười trên môi Shinichi vụt tắt.


Chỉ có im lặng lấp đầy khoảng không sau đó. Shinichi cúi mặt bước nhanh, còn Hakuba cố nén tiếng thở dài. Rất lâu sau cậu mới trở ra, đôi mắt giấu đi dưới mớ tóc nâu mềm, chạm vào vai Hakuba rất khẽ,

“Tôi xong rồi. Mình ra ngoài kia thôi.”


Khi nhìn theo dáng người con trai phía Đông bước dưới bầu trời đêm không sao, Hakuba mới biết, hóa ra chín năm trước, Hattori Heiji đã đưa ra một phán đoán sai lầm nhất trong cuộc đời thám tử ngắn ngủi của cậu ta.


“..rồi mọi chuyện sẽ trở lại như cũ thôi mà.”


Hattori đã sai. Vì kể từ ngày cậu ra đi,

Kudou Shinichi mãi mãi chẳng thể nào trở về như cũ. 




9. Nửa năm sau ngày cưới, Shinichi mời Ran đến nhà hàng kỷ niệm của họ dùng bữa tối. Rồi đến công viên giải trí, ghé qua đài phun nước, rồi ghế đá công viên, rạp xi-nê, quán kem góc phố có giò lan tím, cửa hàng bách hóa có bà chủ rất hiền từ. Nhà sách ngã tư, nơi đã thân thuộc từ ngày trung học. Shop hoa tươi gần trường tiểu học, Shinichi đã mua bó hoa đầu tiên tặng Ran ở đây. Ga tàu điện hay đứng chờ cùng nhau hồi đại học, trung tâm mua sắm thường sale off mỗi cuối mùa Ran cực kỳ ưa thích. Cứ thế, họ đi qua tất cả nơi kỷ niệm đã in dấu mối tình dài lâu của cả hai.

Khi dừng lại trước cánh cổng ngôi biệt thự trên phố Beika, Shinichi đột nhiên nhìn thẳng vào mắt vợ mình. Ran, ngày mai mình cùng rời Nhật nhé.

Chúng ta sẽ đi đâu?

New York. Seattle. Los Angeles. Vancouver. Shinichi nhún vai. Bất cứ nơi nào em muốn. Chỉ cần ta đi khỏi Nhật Bản thôi.

Em muốn biết tại sao. Anh từng nói anh sẽ không đi đâu hết?

Đó là chuyện ngày xưa.

Hai tuần sau đó, họ lên máy bay khởi hành đến Seattle.


* * *

Cuộc sống mới dần dần rồi cũng ổn định. Nước Mỹ có nhiều tiện nghi, nhưng không thể nào sánh với quê hương Nhật Bản đã gắn bó bao năm đời người. Ran chẳng rõ vì sao người đàn ông cô đã hiểu tận tường, thốt nhiên lại có ý nghĩ đến một đất nước hoàn toàn xa lạ mà lập nghiệp. Shinichi chưa bao giờ nói với cô, và tận trong đáy lòng, Ran luôn thấy tốt nhất đừng nên hỏi.

Như từ lúc họ là bạn thân, yêu nhau, chờ đợi rồi cưới nhau, Shinichi thực hiện vai trò người chồng hoàn hảo trong mắt Ran. Ba năm trôi qua, hôn nhân của họ tràn ngập tiếng cười, mỗi ngày trôi qua lại thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết. Ran luôn tự nhận mình là một người may mắn. Bao nhiêu năm, Shinichi vẫn là chỗ dựa chân thành và vững chắc nhất cô từng có.

Ran yêu tất cả thuộc về Shinichi. Yêu món bánh chanh, yêu tiểu thuyết trinh thám, series phim án mạng, bóng đá, yêu đôi mày hay nhướn lên khi không vừa ý, bàn tay ấm, áo khoác đen, yêu con cún Misa, yêu chiếc mũ lưỡi trai đã cũ. Yêu cả dáng chồng cô ngồi bên cửa sổ, replay một bài hát Trung Hoa rất buồn, ánh nhìn mất hút trong chân trời vô định.

Lúc đó cô chợt hiểu, ra tình yêu này cũng thật bất an.



Ran tình cờ tìm thấy nó khi sắp xếp lại ngăn tủ đồ cũ đã lâu chưa động đến của chồng mình. Chiếc hộp nhỏ bám đầy bụi, bên trong có độc nhất chiếc khuyên bạc nhỏ đã ngả màu – loại khuyên phổ biến ở Nhật, bán rất nhiều trong các shop lưu niệm gần trường đại học Tokyo của họ. Không biết Shinichi giữ món trang sức cũ như thế này để làm gì, Ran băn khoăn tự hỏi, cuối cùng cô kết luận có lẽ Shinichi đã lấy nhầm ở đâu đó, và quyết định sẽ vứt nó đi.
      
Nhưng trước khi kết thúc công việc dọn dẹp, ánh mắt cô chạm đến một khung gỗ nằm yên trong đáy tủ. Ran cầm lên, lau sạch lớp bụi đóng trên mặt kính, và thứ vô cùng quen thuộc hiện ra trước mắt cô.

Ran cất khung hình vào túi, nhẹ nhàng đặt chiếc hộp cũ lên bàn làm việc của Shinichi rồi quay ra. Những tia nắng hồng nhảy múa trên bầu trời xanh vợi, khung cảnh lấp lánh như ngày xưa ấy. Tuổi trẻ đầy tự do và nhiệt huyết mà bốn người họ đã trải qua, bao tháng năm đầy ắp tiếng cười còn vương vấn. Họ đã từng là bạn rất thân. Tuổi trẻ ấy đam mê, đắm say, lỗi lầm và nuối tiếc.


Ran trở về nhà rất khuya hôm ấy. Đúng như cô dự đoán, bữa tối chuẩn bị sẵn vẫn còn nguyên trong bếp. Cánh cửa phòng làm việc chồng cô hơi hé mở, còn Shinichi say đến mức chẳng biết vợ mình đang đứng cạnh bên, nhìn vỏ lon bia rỗng đầy trên sàn gạch, nhìn chiếc khuyên ố màu cậu đang nắm chặt trong lòng bàn tay, nghe âm điệu buồn đau của khúc Tong Hua từ đầu DVD từ rất lâu rồi họ chưa dùng đến.

“Ran này, cậu có tin cổ tích không?”

“Không hẳn. Còn cậu, Kazuha?”

“Tớ cũng không. Nhưng…”

“Huh?”

“..nếu nó có thật thì có lẽ hay biết mấy.”

“Vì sao?”

“Sẽ có nhiều người được hạnh phúc sống bên nhau hơn.”

“Kazuha này, hạnh phúc là do bản thân mình quyết định chứ.”

“Ừ…”



Trong tấm ảnh cô tìm được, bốn người đứng trên mỏm đá nhô ra biển, nụ cười rạng rỡ hòa trong nắng mai. Một hòn đảo Ran không còn nhớ tên, chuyến du lịch đầu hè năm lớp mười hai, màu biển xanh trong phản chiếu bầu trời, Shinichi và Hattori đứng ở hai đầu ảnh. Ánh nắng bình minh xuyên qua mái tóc họ, làm hai chiếc khuyên trên vành tai trái hai chàng thám tử lấp lánh như ngọc trai. Ran nắm chặt tấm ảnh trong tay, bên ngoài đêm tràn về lạnh buốt, mới biết hóa ra hồn nhiên ngày xưa quá đỗi ấm êm. Ngày xưa mà cô rất vô tư, Shinichi đeo khuyên tai và Hattori Heiji trót đem trái tim đặt vào hư ảo một câu chuyện cổ.


Như câu chuyện của chàng ca sĩ người Trung Quốc mà cậu ta chưa bao giờ phát âm đúng tên.




[end of 8.9.
to be cont.]

Wednesday, December 22, 2010

[Detective Conan] Ga cuối - HeiShin fanfiction. (5,6,7.)




Disclaimer
: Nhân vật thuộc quyền sở hữu của Gosho Aoyama ' '
Fandom: Detective Conan ~ Pairing: H. Heiji x K. Shinichi
Category: OOC | Romance | Sad | Shounen-ai
Summary:

Rồi có một chuyến tàu qua, vĩnh viễn chẳng bao giờ trở lại...

Này cậu, cổ tích không có thật.
Đừng lo, mọi chuyện sẽ trở về như cũ thôi mà.
///

"Shinichi này, hè năm sau cùng đến Chigasaki nhé?" ...

Part 1-2-3-4: Here

Part 8-9 


g
a. c u i

5. Người ta đưa tiễn Hattori vào lòng đất một sớm tháng ba, nền trời trong veo như nước mắt. Bên nơi hạ huyệt đầy hoa trắng thả rơi, Shinichi đứng chôn chân, vòng tay ôm lấy người cậu ta yêu nhất.


Kazuha à, nỗi đau của chúng ta có giống nhau không?


*

Sau đám tang, Shinichi trở về Tokyo. Sáng sáng đến trường đại học, chiều ghé qua thư viện, tối lên mạng hoàn thành project, thứ năm tạt ngang nhà sách mua truyện trinh thám, cuối tuần đi chơi với Ran. Thanh tra Megune vẫn xem cậu là trợ lý phá án đắc lực nhất, tên tuổi thám tử lừng danh Kudou không hề giảm nhiệt. Cuộc sống giữa lòng Nhật Bản tiếp tục diễn ra, bình thường như trước giờ vẫn thế.


Hai mươi tuổi, và vĩnh viễn chẳng còn Hattori Heiji.

Tận đáy lòng mình, Shinichi chưa bao giờ tin có lúc những ngày tháng này lại đến.


*


Cậu nhận được bưu phẩm từ London giữa sáng tháng năm. Người gửi là Saguru Hakuba, ấn bản Sherlock Holmes toàn tập còn thơm mùi mực. Kèm theo cánh thiệp nhỏ, trên đó mấy dòng chữ viết vội của thám tử tóc vàng.



“Chúc mừng sinh nhật, Kudou.

Quà của tôi chỉ có mảnh giấy này và tiền cước phí gửi từ Anh sang Nhật, của ít lòng nhiều, đừng bảo tôi keo, oan lắm. Còn cuốn sách là quà của Hattori-kun. Ba tháng trước, cậu ta có gọi sang London nhờ tôi đến nhận sách và gửi về giúp cho kịp sinh nhật cậu. Nếu cậu muốn biết cậu ta order từ đời nào thì tôi cũng không biết đâu. ‘__’

Nhưng cậu thật là người may mắn đấy, bởi cả thế giới chỉ có ba mươi quyển được xuất bản thôi. Và cậu ta thì đã chuẩn bị một sinh nhật bất ngờ cho cậu từ lâu lắm.

Happy your 20th. À, đừng quên lời tôi dặn nhé. Đừng khóc, vì hôm nay là sinh nhật cậu :)”


Đừng khóc.

Nhưng Shinichi đã không làm theo. Từ khóe mắt tưởng rằng đã quên, xuống dọc hai bên gò má, qua cổ và rơi xuống trang bìa mới cứng.

Đừng khóc.

Cậu không hề đọc nổi phần sau tấm thiệp. Khi cái tên “Hattori-kun” được nhắc đến, nước mắt đã vội rơi. Loang trên màu xanh đen bìa sách, thấm ướt cổ tay Shinichi. Hai tháng sau cái chết của người thám tử tài hoa Osaka, nỗi đau đã vụt khỏi tầm kiểm soát. Sinh nhật hai mươi hôm ấy, mưa giăng trắng xóa cả thành phố phương Đông.

Chính là lúc Kudou Shinichi nhận ra, người chết có thể ra đi nhưng không thể quay về được nữa. Mùa xuân năm nay đã trôi qua, khi Hattori nhận vé tàu từ tay Thần Chết, khởi hành ở ga đi trên tuyến đường Tây Nam nghiệt ngã. Hết thật rồi, từ giây phút ấy. Mọi thứ hết rồi, nghe rõ chưa?

“Heiji!”

Shinichi gào lên.

“Giỏi thì ra mặt ngay đi!”

Đáp lại cậu chỉ là không gian lặng thinh, giờ đã vắng mùi bánh hương chanh lúc hai giờ sáng.

“Hattori Heiji!”

“Đừng có chơi trò giấu mặt với tôi nữa, đồ điên!”

“Nghe không, Hattori Heiji!!”


Shinichi này, hè năm sau đến Chigasaki nhé.

Hè năm sau,


đến Chigasaki...


Cậu ta chết rồi, nghe rõ chưa?



6. Ngày giỗ đầu của Hattori, mọi người dường như đều đã bình tâm lại. Ba trăm sáu mươi lăm ngày, vừa đủ để vùi lấp phần nào đau thương vào góc lòng và sống tiếp với con đường dài phía trước. Kazuha mặc váy trắng, ngồi tiếp chuyện với bạn bè cũ ngày xưa của họ. Mái tóc dài đã cắt ngắn lên, trông cô đằm thắm và chín chắn hơn nhiều.


Shinichi bước lên từng bậc cầu thang cũ, nơi căn phòng trên gác giờ chỉ còn là kỷ vật của người quá cố. Cửa sổ mở toang ra con đường dài sau nhà Hattori. Hai hàng cây anh đào đã nở hoa, thấp thoáng cánh hồng lả lướt theo cơn gió mát. Phía trên cao, bầu trời loang loáng sắc xanh hòa cùng những cụm mây bay ngang vẽ thành đường kẻ trắng kéo dài vô tận. Shinichi nghiêng đầu soi mình vào nền trời tựa mảnh gương, tuyệt nhiên chẳng thể thấy hình bóng của Hattori Heiji trong đó.


Cậu đứng bên khung cửa rất lâu, cho đến khi Ran khẽ gọi từ đằng sau, Shinichi à, ta về thôi, không sẽ trễ tàu mất. Cậu nắm nhẹ tay Ran, bất chợt nhận ra tay mình đã lạnh tự khi nào. Sự lạnh lẽo chẳng mấy dễ chịu đó khiến Shinichi nhớ đến bàn tay của Hattori.

Có vết chai đặc trưng của dân tập kiếm đạo, và có mùi hương ấm áp ưa siết chặt lấy mười ngón tay của Shinichi mỗi lần họ xuống sân ga. Hơi ấm của động chạm dịu dàng ngày ấy giờ cứ hoài vương vấn những kẽ tay, nơi mà giờ đây đôi tay họ chẳng thể nào đan vào nhau nữa.

Shinichi cứ ngỡ chỉ cần một năm là đủ, nhưng thật ra cậu đã sai.

*


Hai mươi bốn tuổi, Shinichi trở thành thám tử xuất sắc nhất Nhật Bản. Ran Mouri nối nghiệp mẹ làm luật sư, sau vụ đầu tiên thắng lớn ở Kyoto đang từng bước khẳng định tài năng của mình. Kazuha cũng có khởi đầu thuận lợi ở vị trí PR trong một tập đoàn nổi tiếng, nghe đâu có anh chủ quán café cạnh công ty trưa nào cũng đợi người đẹp qua dùng bữa, mặc dù Kazuha luôn gọi anh ta là “ông già khó ưa”. Kể chuyện với Shinichi, Ran mỉm cười, Nhưng Kazuha-chan xem chừng đang sống rất ổn. Mọi chuyện đang theo chiều hướng tốt đẹp, anh à.

Rồi cô hạ giọng thật nhỏ, Anh cũng không được thua cô ấy đâu.

Shinichi ngừng khuấy cốc cappuchino, quay sang bạn gái. Em vừa bảo gì anh hả?

Nhưng Ran chỉ lắc đầu.

||



C
uộc sống không ngừng lại. Bản chất của nó là tiếp diễn, tiếp diễn đi đến tận cùng. Như một chuyến tàu không sân ga, mỗi hành khách đều có chỗ ngồi nhất định, còn tàu sẽ lăn bánh mãi trên đường ray thiếu điểm dừng. Không đổi trạm, không chờ tàu khác, và mỗi người đều có quyền lựa chọn của riêng mình.


Ba năm sau đó, họ nhận được thiệp hồng của Kazuha. Chú rể dĩ nhiên không ai khác ngoài kẻ cả chục lần bị khách hàng ‘vô tình’ làm đổ café nóng vào áo mình mà vẫn kiên nhẫn không bỏ cuộc. Lễ cưới rất đông người đến dự, có cả bố mẹ Hattori. Kazuha cười rạng rỡ, tà váy trắng sáng lên dưới nắng tháng hai, từng cử chỉ nét mặt đều toát lên niềm hạnh phúc. Khi đi qua từng bàn tiệc uống rượu mừng, ánh mắt cô chợt dừng lại ở Shinichi rất lâu. Cậu cười, cùng Ran nâng ly chúc mừng Kazuha trong tiếng nhạc rộn rã. Kazuha định nói thêm gì nữa, nhưng cuối cùng cô chỉ gửi một cái chạm rất khẽ lên vai Shinichi.


Hattori ngày xưa có lần từng nói với Shinichi, Bọn con gái đánh hơi ghê gớm lắm, chả có gì là không biết đâu.

*


Đám cưới Kazuha qua chừng dăm tuần, ông bà Kudou bất ngờ đáp máy bay về Nhật Bản. Mau chóng kết hôn đi Shinichi, đó là điều Yukiko nói. Hai bảy tới nơi rồi, đừng để con bé Ran phải chờ nữa. Con gái có thì, chẳng hiểu con nghĩ gì mà chần chừ đến tận giờ này chưa cưới.

Toyama cũng đã lấy chồng rồi, bà thêm vào, Bảy năm trước Hattori kun mất, con với cậu ấy là chỗ bạn bè thân thiết nên việc con muốn lo cho bạn gái Hattori, bố mẹ không phản đối. Giờ Toyama quên chuyện cũ, ổn định được cuộc sống mới rồi, con còn đợi gì nữa?


Còn đợi điều gì được nữa?

Shinichi ngồi trên băng ghế đã cũ, lặng lẽ gật đầu. Những gì mẹ cậu nói hoàn toàn đúng. Hai mươi bảy tuổi, một người đàn ông cần phải lo toan chuyện tổ ấm riêng của mình. Ngay cả khi phải vĩnh viễn xóa bỏ đi mùi bánh chanh giữa đêm về sáng, hoặc để một đêm tuyết trắng rất xa lại sau lưng.


Bố mẹ Shinichi rời khỏi Tokyo ngay khuya đó, để kịp chuyến bay tới Hokkaido. Cậu thả mình xuống sofa, lớp đệm giờ không còn êm mấy nữa. Hattori ấy, ngày trước rất hay ngủ quên ở đây. Khi ngủ say, cậu ta hay co tròn người lại, môi cong lên nhìn hệt như con nít. Shinichi thường quẳng cho cậu ta cái chăn rồi vào phòng ngủ, để rồi sáng hôm sau thức dậy với Hattori ngồi bên mép giường mình, trong tay là cuốn truyện tranh, trên mặt là nụ cười tít mắt, từ ngoài phòng khách đã nghe mùi thơm nóng sốt của bữa điểm tâm cậu ta mua về. Chuỗi hình ảnh quen thuộc ấy đã khắc lên từng góc tế bào trí nhớ, ở những tháng năm đẹp nhất đời người. Và bây giờ, tất cả đều cho rằng Shinichi phải vứt chúng đi.


Không đến mức buồn đau, nhưng có cần phải phũ phàng như thế?


7.
“Logic mà nói, bọn này chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ bỏ đi hay cái gì điên rồ tương tự như thế cả. Vốn dĩ ban đầu là đối thủ, qua vài vụ thì thành bạn bè. Ừ, rồi vậy, rồi vậy..”

“So với 20 năm ngắn ngủi của cậu ta thì tôi có mặt chỉ một phần năm thời gian. Không đáng kể là mấy. Bọn tôi thừa tỉnh táo để biết mình là ai, nên đi đến giới hạn nào, nên nghĩ gì và không nên nghĩ gì. Với tụi này, yêu đồng nghĩa với giết nhau. Đúng rồi. Như hung thủ đâm nạn nhân đến chết ấy. Cậu ta không có dao, nhưng có nhiều cái nguy hiểm hơn nhiều.”

“Bề ngoài tuy thế nhưng cậu ta hiểu hết, hiểu hết đấy, chẳng chừa ai cái gì đâu, tên đó tham lam lắm. Lại lì lợm ngoan cố, nếu nói không lại càng làm. Nên cậu thấy đấy, tôi đã tránh tối đa bảo “không” rồi.”

“Tôi không bảo không được nắm tay dẫn xuống nhà ga, tôi không nói không được phát biểu linh tinh về tôi trên báo chí, cũng chả nói không được tự nhiên ôm ấp tôi kiểu đó, càng không nói kiểu Heiji, đừng để tớ lại một mình như cô bạn gái Kazuha của cậu ta..”

“Vậy mà cuối cùng cũng chẳng xem tôi ra cái khỉ khô gì. Tôi có nói cậu ta chết đâu? Sao lại phải làm thế? Cậu ta muốn gì sao không nói thẳng với tôi đi? Năm lần bảy lượt tôi nhịn đến vậy rồi, cậu ta muốn gì, tôi thực sự không hiểu nổi..”

“Đừng nói gì hết, Hakuba à. Tôi nói đừng nói nghĩa là đừng nói.”

“Cậu khác Hattori thật, biết điều hơn nhiều. Tôi mà kêu Hattori đừng nói, cậu ta sẽ nói liên tục hai ba giờ đồng hồ ấy chứ. Rồi chở tôi đi vòng vòng, cuối cùng kết luận, Shinichi, không được buồn à nha. Mà tôi làm gì buồn. Tên đó không biết mà nói nhiều lắm..”

“Đừng có nhìn tôi như vậy nữa, Hakuba. Gì chứ? Ờ thì có hơi chán thôi. Gì nữa đây? Được rồi, tôi có buồn thật. Được chưa? Dẹp bản mặt thương hại sến súa của cậu đi Hakuba. Có phải xem phim tình cảm đâu, thôi nào Hakuba, tôi đá mông cậu bây giờ.”

“Ran ấy à? Vẫn khỏe. Dạo này cô ấy thành công mấy vụ lớn ở Tokyo, lên báo xem chừng nhiều hơn cả tôi. Haha. Mai tôi bay về, ngày mốt đi lấy nhẫn cưới, đặt rồi. Chắc cuối tháng sau đám cưới đó, chứ tháng này cả hai đứa đều lu bu công việc quá.”

“Đợt đi London này của tôi đấy hả? Không. Ran không biết. Tôi bảo có vụ án cần đi vắng mấy hôm. Ừ. Tính Ran xưa nay vẫn thế mà. Tôi yêu cô ấy nhất cũng ở điểm đó. Cậu chắc chắn phải về dự đó nhé. Dời công tác sang sớm mấy ngày đi, tôi dẫn cậu tới thăm Heiji nữa.”

“Cậu hỏi cái gì? Có hạnh phúc thật không hử? Tôi ấy à? Sao lại không? Cưới được cô bạn gái từ thưở nhỏ, công việc nhà cửa đầy đủ ổn định, còn ai hạnh phúc hơn tôi được?”

“Lấy nốt mấy chai bia trong tủ lạnh ra đi. Cụng ly nào đồng nghiệp.”

“London mùa này ấm nhỉ. Dễ chịu thật, chẳng bù với hồi đông cậu rủ Hattori với tôi sang. Tôi còn nhớ cứ đêm đêm là rét run. Năm ấy bọn mình mới mười tám nhỉ, tuổi trẻ phóng khoáng tự do thật đấy. Cả cậu, tôi và Heiji nữa..”

“Cái áo khoác xám rách túi bên phải đó hả? Trời đất, cậu còn giữ tới bây giờ sao Hakuba? Không phải của tôi đâu, của tên thám tử miền Tây cậu ghét cay ghét đắng kia kìa. Hattori sợ tôi lạnh, cứ ép tôi mặc. Cậu ta lải nhải nhiều quá, tôi mặc quách cho đỡ nhức tai.”

“Ừ, cậu cứ để lại đi, tôi cần nó làm gì. Hattori ngày xưa ưa lo chuyện bao đồng lắm. Bản thân không lo, cứ lo cho người dưng. Làm như tôi là con nít không bằng..”

“Chết, ba giờ sáng rồi à? Ngồi nói nãy giờ quên béng, thôi vào ngủ, mai chín giờ phải bay rồi. Ngủ ngon nhé Hakuba, với lại cảm ơn cậu vì bữa tối.“

“À, Hakuba...”

“Tôi với Ran sẽ là một gia đình hạnh phúc, nhỉ?”

“Ừ. Tôi biết mà.”

“Heiji chết bảy năm trước rồi, chuyện đó ai chẳng biết…”

"..."

“Quên mất, mà bộ drap màu xanh lam với tấm chăn Mickey mà Hattori thích mê hồi đó giờ nhà cậu còn giữ không?”

“Cho tôi mượn nhé. Không, không có gì đâu, tại tôi dị ứng màu drap này. Rồi rồi, thanks.”

“Khoan đã Hakuba, còn cái gối lúc đó Hattori nằm, sẵn tiện đưa tôi mượn luôn ha?”


“Cần, tôi cần nhiều lắm chứ..”




[end of 5.6.7.
to be cont.]

Tuesday, December 21, 2010

[Detective Conan] Ga cuối - HeiShin fanfiction. (1,2,3,4.)



Written by Phương xD
Category: OOC | Romance | Sad | Shounen-ai
Warning: Cliché. Không cao trào và không kịch tính. Viết theo cảm xúc. Nhân vật có nhiều điểm chưa logic lắm. Fanfic thiên về cảm tính, có xu hướng cho tác giả tự thoả mãn nhiều hơn. Chống chỉ định những ai ghét sến súa, lê thê, etc..
Vài dòng nói nhảm:

(copy nguyên văn từ Properties của file Word :))) File hiện tại của "Ga cuối" được created từ 27.12.2009, tức là sinh nhật năm ngoái của bạn :"> (ủa, ko liên quan -.-). Anw, chắc chắn thời gian thai nghén "Ga cuối" là ít hơn, chỉ tầm nửa năm nay là cùng. Trước "Ga cuối" thì có lẽ đã bắt đầu nhiều kiểu one-shots khác bằng nhiều idea bất chợt khác nhau, tuy nhiên tịt ngòi cực nhanh, nên đã xoá và thay vào bằng một idea mới. Số lần revision là 600, và total editing time là 5900 mins. Hẳn rằng đấy là giai đoạn đột nhiên muốn viết fanfic ầm ầm. Nhưng cuối cùng chả có cái nào complete được. Cũng chả đăng lên được cái nào. Các category đều đã thử qua, từ humour, fluff, angst, cho đến fantasy, romance, school-life... chỉ còn thiếu PWP nữa thôi haha. Tuy nhiên, đến cuối cùng thì chỉ còn *Ga cuối*

Đã có thời gian tuyệt vọng với việc viết. Ngồi vào word và không thể gõ được gì hài lòng. Del, del, del liên tục. Cảm thấy mối dây giữa mình và nhân vật đứt lìa mãi mãi. Rất cả thèm chóng chán, tình yêu với fanfiction cũng lụi tàn đi. Open những file cũ ra, có cười, có thích (mình có khả năng vừa làm author vừa làm fangirl của fanfic mình), nhưng không có động lực mà viết tiếp. "Ga cuối" là ngoại lệ. Số lần đọc đi đọc lại đã nhiều hơn số thời gian bỏ ra ngồi viết. Lúc bắt đầu viết "Ga cuối" thật sự ám ảnh bởi HeiShin couple của Detective Conan. Lâu rồi cũng ko đọc Conan nữa, nhưng mối tương tư của HeiShin vẫn được nuôi dưỡng trong ý thức. Phần 1 đến 9 gần như viết liền mạch. Chỉ có thời gian chỉnh sửa từ ngữ và cắt bỏ câu đoạn mới lâu. Đến giờ "Ga cuối" vẫn chưa complete. Nhưng mỗi lần mở file ra, đều trỗi dậy một tình cảm vừa mãnh liệt, vừa đắng lòng không thể nào hiểu nổi. Luôn muốn viết tiếp, ý nghĩ đó chưa bao giờ bị bỏ rơi.

Nhìn chung, "Ga cuối", theo thiển ý của chính tác giả và người đọc (tức là mình và mình :-j), là một fanfic chưa hoàn thành được viết theo lối khó ai nuốt trôi được. Không climax, không dồn dập, chỉ dầm dề và lê thê. Thêm vào một thứ tình cảm ám muội đáng lẽ không nên bỏ vào khuôn khổ fiction/fanfiction. Chính là tình yêu với quá khứ của tôi. Yêu quá khứ luôn là mối tình trường kỳ của thiếu nữ, và dễ dàng lầm lạc vô cùng.

Những gì đã qua sẽ không quay lại. Vì thế, người yêu cũng không quay lại.

Hattori Heiji cũng không quay lại. Nếu muốn, Kudou Shinichi chỉ còn cách ra đi.
Shinichi có thể ra đi,

nhưng tôi thì không thể.

Up lên blog, hy vọng với trình tự yêu mình tăng cao, sẽ có động lực hoàn thành trọn vẹn fanfic này. Vì tôi đã rất, rất yêu thích nó. Từ tận đáy lòng.

khi đó, dẫu dài dòng đến đâu, mọi ngôn từ đều là chân thành nhất.

*Summary:

Rồi có một chuyến tàu qua, vĩnh viễn chẳng bao giờ trở lại...

Này cậu, cổ tích không có thật.
Đừng lo, mọi chuyện sẽ trở về như cũ thôi mà.

///


"Shinichi này, hè năm sau cùng đến Chigasaki nhé?" ...


g a. c u i

1. Trong một bài báo trả lời phỏng vấn với Nikkei, thám tử miền Tây có nói, Kudou Shinichi là một người rất quan trọng với tôi.

Cậu ấy vừa là đối thủ, vừa là đồng nghiệp, anh em và cũng là người bạn thân tốt nhất tôi từng có. Kudou tuy lạnh lùng nhưng nội tâm lại chất chứa nhiều tình cảm. Cậu ấy như một mặt hồ phẳng lặng nằm khuất trong rừng sâu. Rất nhiều người đã đến, nhìn thấy rồi lại đi qua..


Thật may mắn vì tôi không giống họ.


*

Khi Shinichi đọc được, phản ứng đầu tiên của cậu là ném thẳng quyển tạp chí dày cộm vào đầu Hattori, kẻ đang thoải mái duỗi chân trên sofa xem tường thuật trực tiếp bóng chày. Trái ngược với biểu cảm như núi lửa phun trào trên mặt cậu, Hattori chỉ cười hề hề rồi nhanh chóng quay lại với trận tứ kết đang hồi hấp dẫn.


“Nhưng Kudou này, rõ ràng đêm đó cậu nhìn tớ rất lâu..”


“Tôi không nhìn cậu!”


“Có. Cậu còn cười nữa.”


“Không có.”


“Chắc lúc đó thấy tớ đẹp trai quá nên khoái chứ gì?”


“Im mồm lại và biến đi!”


Vốn dĩ từ lâu, Hattori Heiji đã là kiểu người như thế. Kiêu hãnh lúc nào cũng thừa liều lượng để vỗ ngực tự tin, đã vậy còn hiếu thắng và hay nổi nóng. Yêu Osaka đến điên cuồng, lại vô cùng phiền nhiễu. Mỗi lần Hattori gọi điện đến, Shinichi biết tỏng mình sẽ mất hết buổi chiều, bởi không bao giờ cậu ta chịu dừng nói. Trước khi quen biết Hattori, kỷ lục trong mắt Shinichi là hai tiếng ba mươi phút của Ran và Sonoko. Sau khi quen Hattori, nếu cuộc gọi chỉ kéo dài hai tiếng ba mươi phút nghĩa là Hattori đang rất bận.

Shinichi ghét nấu cháo điện thoại, chẳng ưa người nói nhiều, dị ứng bọn thám tử thích tranh tài hơn kém. Hattori ghét mấy đứa mặt lạnh tanh, hay tỏ thái độ coi thường khả năng người khác, lúc nào cũng cho mình là người lớn, giấu hết cảm xúc vào trong. Nhưng mỗi cuối tuần, thám tử miền Tây luôn sẵn sàng từ chối bowling với hội bạn để về nhà, chui vào phòng và quay số điện thoại vô cùng quen thuộc. Ở Tokyo đầu bên kia đất nước, Ran đã quen dần với việc điện thoại bạn trai mình luôn bận vào mỗi chiều thứ bảy. Shinichi giải thích ngắn gọn, “Tên Osaka phiền phức đó chứ ai,” khi Ran thắc mắc về những cuộc gọi. “Cậu ta có mấy thói quen hơi kỳ quặc.” Cậu thêm vào.

“Hai người hiểu nhau thật ấy nhỉ.” Ran chớp mắt.


Shinichi nhún vai, “Lại bắt đầu nói lung tung rồi.” Cô cười khúc khích, và cậu liền quay mặt đi.


Có lần nổi hứng, Hattori đã chạy môtô từ nhà mình lên tận Tokyo, đến nơi đồng hồ đã nhích gần hai giờ sáng. Cả khu phố đang say giấc, cậu ta vừa không chịu tắt máy xe, vừa đứng nhấn chuông nhà Shinichi om sòm, làm cậu một phen khốn đốn. Nhưng Hattori vẫn tỉnh bơ, đợi Shinichi xin lỗi hàng xóm xung quanh xong xuôi hết mới kéo cậu vào phòng khách, lôi trong hộp ra phần bánh hương chanh, vừa bật lò viba vừa liến thoắng.

“Mẹ tớ làm hồi chiều đấy, tự nhiên nhớ ra cậu thích mê món này. Để sáng mai thì hư mất nên mới phải chạy đến đây, ai dè xui xẻo gặp vụ kẹt xe nên giờ mới tới. Mẹ tớ mà trổ tài thì ngon số dzách.”

Hattori mặc dù có hơi chút ngạo mạn tự kiêu, nhưng đôi lúc lại hay chú tâm những điều vô cùng nhỏ nhặt. Shinichi thường tỏ vẻ lạnh lùng, có cũng được, không cũng chẳng hề hấn gì, nhưng sau đó âm thầm suy nghĩ, điên đầu lên vẫn không nắm bắt được cậu ta.

Chỉ nhớ vị bánh chanh lúc nửa đêm về sáng vô cùng thơm ngon, thưởng thức trong không gian yên tĩnh cùng với kẻ giao hàng từ Osaka đã nằm vật ra sofa ngáy khò khò tự khi nào.

Giá mà có thể lưu giữ mãi vị bánh tuyệt vời hôm đó.

Và cả mùi hương lẫn trong bụi đường sót lại trên áo Hattori Heiji
.


2. Nếu không phải là đô thị Tokyo, Shinichi muốn được về bên bờ biển ở Kanto. Là Kanto, không phải Okinawa, không phải Los Angeles mỹ lệ, New York phồn hoa hay bất kỳ nơi nào khác.

“Vì sao?”

“Chẳng sao cả,” Shinichi hờ hững “Vì tớ thấy thích, vậy thôi.”

Hattori cúi xuống nhặt một viên đá nhỏ, ném ra xa. Tan mất giữa muôn trùng trời xanh, khuất lẩn đâu đó sâu dưới lòng đại dương sóng tung trắng xóa.

“Biển ở đây vừa đẹp vừa yên tĩnh. An ninh lại tốt. Giá cả hợp lý. Hòa hợp thiên nhiên.”

“Nghe cứ như ông cụ non đang nói nhở.”

“Tớ sẽ nghỉ hưu năm năm mươi tuổi, rời thành phố, đến Kanto. Mua căn nhà nhỏ gần bờ biển, sống với người mình yêu ở đó. Sáng sáng nắm tay nhau đi bộ dọc biển tập thể dục, trưa về nhà, bật nhạc thập niên 90 thật lớn, rồi cùng nhau nấu ăn. Tối tối ôm nhau ngủ.” Shinichi di di ngón tay lên cát. Những hình thù nguệch ngoạc không ý nghĩa. Chạm khẽ vào vai Hattori. “Không phải lo lắng bận tâm, không phải tốn tiền shopping hay PSP nữa chứ.”

“Ừ.”

“Hơn nữa,” cậu hạ giọng chỉ vừa đủ cho thám tử phía Tây nghe “..Ran thích biển.”

“Tớ cũng thích nữa.”

“Thế thì càng tốt chứ sao.”

“Ừ.”

Hattori cười, và không ý kiến gì thêm. Họ chỉ đơn giản ngồi bên nhau trong ngày biển trưa lặng sóng. Vị mặn bám đầy trên tóc Shinichi, khi vươn vai đứng lên để trở về chỗ nhà hàng hai cô bạn gái đang đợi, Hattori đột ngột quay lại, nháy mắt với Shinichi. Câu nói bằng giọng đậm chất vùng Kansai, lẫn vào trong cơn gió bay lên vòm trời xanh. Chở trên đôi cánh nhỏ mấy lời của anh chàng da ngăm dưới kia, chú chim xa lạ lướt qua biển cả mênh mông và mất hút vào chân trời trắng.

Shinichi này, hè năm sau cùng đến Chigasaki nhé.”


Hè năm sau.
Cùng tới bãi biển Chigasaki.



3. Có một lần cùng nhau trở về Tokyo trên tàu điện, Hattori bất ngờ đeo headphone của mình vào tai Shinichi.

"Đồng thoại, Tong Hua. Trung Quốc. Nghe đi cho đỡ chán."

Đó là một bài hát tiếng Hoa, lẫn trong giai điệu là nỗi buồn thương khắc khoải đến giật mình. Tong Hua. Shinichi lặp lại tên ca khúc khi nhìn vào màn hình Music Player nhấp nháy. Tong Hua.

Bài đồng thoại không bao giờ hoàn chỉnh, và cuộc tình đầu dang dở sâu sắc đến mức đã khứa vào tim chàng trai đang cất tiếng hát kia những vệt xước dài vô tận, muôn đời vẫn nhói đau tựa thưở nguyên sơ. Bên cạnh Hattori kéo sụp mũ che ánh mắt, rồi Shinichi khẽ nghiêng đầu. Khi những sợi tóc mềm chạm cổ Hattori, không khí hối hả ồn ào của chuyến tàu đông người dần vơi hẳn, và Shinichi nhắm hờ mắt, yên tâm rằng mình có thể nghe trọn điệu nhạc lẫn ca từ của khúc Tong Hua.



Đã rất lâu rồi chẳng còn nghe
Tiếng em nói cười trong câu chuyện thần tiên màu sắc
Giữa thời gian trôi, anh bần thần suy nghĩ
Người ơi, lỗi lầm anh ở đâu?

Shinichi chìm trong khúc đồng thoại mải miên, khi đoàn tàu của họ chuyển bánh vào ga. Hattori cúi nhẹ đầu xuống, cọ vào làn tóc mùi hương quen thuộc của thám tử phía Đông, môi mấp máy điều gì đó.


Khát vọng của anh dưới trời mơ,
Hóa thành chàng thiên sứ em yêu trong cổ tích
Đôi tay này dang rộng thành cánh trắng
Che chở người yêu đến trọn đời.


Có lẽ Hattori đã nói nhầm, hoặc giữa những tiếng còi âm vang không dứt và âm thanh náo nhiệt ồn ào của hành khách trên tàu lẫn phía dưới sân ga, tất cả ngữ từ đã hoàn toàn đổi nghĩa khi chúng đến tai Shinichi. Cậu chầm chậm gỡ dây phone ra, nhưng đáp lại chỉ là nụ cười toe toét quen thuộc dưới vành nón trắng. Biểu hiện đó càng khiến Shinichi tin chắc mình đã nghe nhầm, và sau này quên bẵng đi rất nhanh điều bất bình thường hôm ấy.

Chỉ nhớ được phần lời bài hát tiếng Hoa còn lại khi Hattori khoác balô lên vai, nắm chặt lấy tay cậu len ra khỏi dòng người chen chúc nơi cửa xuống.


Vụn vỡ rồi câu chuyện cổ tích xưa
Chàng hoàng tử đã không là anh nữa.

Bàn tay Hattori vẫn giữ cậu như bao lần cùng đi tàu trước, nhưng thốt nhiên một cảm giác bất an vụt qua ý nghĩ Shinichi.

Đó là một chiều nắng mật ong rải đầy con phố Beika. Hai đứa con trai gần mười chín tuổi, thả bộ bên nhau qua những con đường lá rơi thơm mùi hoàng hôn sớm. Hattori mặc áo phông đen, khoác jeans xanh, có dùng lén chút nước hoa HugoBoss của bố, mua cho cả hai kem ốc quế và lẩm nhẩm hát theo Tong Hua bằng giọng tiếng Hoa bập bõm rất buồn cười của mình.


Tong hua li du shi pian ren de
Wo bu ke neng shi ni de wang zi

Bởi khi ấy chỉ nhìn từ sau lưng, Shinichi không thể nào soi thấu màu mắt giấu sau ít tóc rối xù vì gió kia của cậu ta, cũng như chẳng thể hiểu được điều thám tử phía Tây muốn nói.

Này, Hattori Heiji...



4. Chết ở tuổi hai mươi chưa bao giờ được xem là một điều dễ dàng.


Shinichi và Ran có buổi hẹn hò đi xem phim ngày hôm đó. Tám giờ tối, họ rời khỏi rạp. Khi đứng ở ngã tư chờ đèn đỏ qua đường, màn hình LCD lớn trước trung tâm thương mại khu Shibuya bắt đầu phát bản tin cuối ngày mới nhận từ đài NHK.

Giọng nữ phát thanh viên quen thuộc cất lên, “Vào lúc mười chín giờ ba mươi phút theo giờ địa phương..”

Giữa phố đông người, Ran bật khóc.

Tai nạn giao thông trên tuyến đường ở phía Nam miền Tây. Một người thanh niên vì muốn tránh va quẹt với xe máy khác nên đột ngột bẻ lái, trong lúc chiếc xe khách ngược chiều đang lưu thông xuống. Hậu quả khiến hai xe đều hư hỏng nặng; tài xế xe khách bị thương, còn người thanh niên xấu số chết ngay tại chỗ.

Danh tính nạn nhân được nhanh chóng xác định. Tên anh ta là..

…Hattori, Hattori Heiji.


*

Shinichi nắm lấy tay Ran, sắc mặt không biểu lộ cảm xúc gì ngoài đôi môi cắn chặt đến bật máu. Cậu bảo, Ran gọi cho Kazuha đi. Rồi gọi cho bác Mori nói chúng ta đến Osaka ngay bây giờ. Trước mắt cứ như thế đã.

Sân ga Tokyo về đêm vắng bóng. Gió lạnh sượt qua tóc, nước mắt Ran không thể ngừng rơi trước sự thật đau đớn vừa nghe được. Cô nghĩ đến Kazuha, người bạn đáng yêu luôn dành cho Hattori tình cảm sâu đậm nhất. Cô nghĩ đến việc sẽ không bao giờ được nhìn thấy anh chàng thám tử da ngăm yêu Osaka đến phát cuồng đó nữa. Và cô nhìn sang người con trai bên cạnh mình đang tiến về phòng vé, khóe mắt không hề ướt, bờ vai chẳng hề run. Từ lúc nghe tin ở Shibuya, đến lúc soát vé lên tàu, sự bình tĩnh ấy dường như chẳng một phút lung lay.

Chỉ là Ran nhận ra, những đầu ngón tay nắm lấy tay cô đã trở nên trắng bệch. Suốt hai giờ đồng hồ để đến ga Osaka, Shinichi không ngừng siết tay Ran, liên tục lặp đi lặp lại. Ran à, đừng khóc nữa. Sẽ không sao đâu mà Ran. Sẽ không sao đâu.

Cô đã định mở miệng trả lời, nhưng phút cuối lại thấy tốt nhất nên im lặng. Thay vào đó, Ran miết nhẹ tay bạn trai mình.

Tớ hiểu rồi, nên đừng khóc nữa.

Đừng khóc nữa.



Được không, Shinichi?
...


[1.2.3.4.
to be continued.]




Part 8-9