Showing posts with label Vũ. Show all posts
Showing posts with label Vũ. Show all posts
Tuesday, March 29, 2011
Echo
1. Yêu thương cậu,
Khi ngồi điền vào Student data sheet để xin thư giới thiệu, ở khoảng trống dưới câu What is a hardship you have to overcome in your life, tất cả những gì tôi muốn ghi vào là tên cậu.
Đã từng, rất nhiều, yêu-thương-cậu.
2. Tell me how you dealt with it and how it has changed you?
Vì yêu thương cậu, là chuyện của tôi, của chúng ta, không phải của letter of recommendation hay ai khác cả. Tôi đã thích cậu, thích cả bạn thân nhất của cậu rồi lại quay về thích cậu. Nghĩ lại, những tháng ngày đó, đến rạn vỡ cũng trở nên xinh đẹp và nước mắt cũng trong như sương mai. Chúng ta như ở trên những bậc thang, leo lên leo lên mãi, cậu nhìn người phía trước, còn tôi ở phía sau, bằng mọi cố gắng đã thành công trong việc lưu giữ dáng hình cậu, giọng nói cậu, mùi tóc cậu và nụ cười cậu một thời gian dài.
ở hành trình của ngày xa xưa, tôi là kẻ du hành lạc lối.
3.
Thốt nhiên tôi hồi tưởng về mình thời gian đấy. Tóc ngắn, ít sơn móng tay, hàng ngày luôn gặp cậu trong gương mặt mộc chẳng vệt phấn son. Có thể cười rồi khóc đó, hiếm lúc im lặng và level nhạy cảm với lời nói ngữ từ đạt đến tầng cảnh giới. Có phải vì thế mà cậu không yêu, có phải vì thế mà cậu chả thèm bỏ tôi vào mắt, vài ý nghĩ này nghe thật buồn cười. Còn gì quan trọng nữa đâu.
chỉ bây giờ thôi, còn ngày đó với tôi, cậu còn nhiều hơn một thế giới.
tại tôi thích cậu, lý do có vậy thôi.
4.
nếu một mai có ngày tận thế, tôi muốn đào một cái hố thật to giữa lòng thế giới, chui vào đó và gào tên tất cả những người tôi yêu trước khi bị vùi lấp vào bụi cát.
tôi muốn gọi tên cậu cuối cùng. quét sạch rêu phong thời gian và lòng người, cùng với tôi, tình yêu cho cậu sẽ bị diệt vong mãi mãi.
vì đã làm người thì phải chết, còn tình thì không. nhưng mối tình này là của riêng tôi, nếu có chết đi nhất định tôi phải đem theo nó.
5.
khi nghĩ về sự ám ảnh của chúng ta, tôi lại so sánh mình với mụ phù thuỷ dưới lòng đại dương quạnh hiu tăm tối, còn cậu là chàng hoàng tử tội nghiệp đắm thuyền. Sự nhỏ nhen đối với nàng tiên cá đã khiến mụ phù thuỷ gieo lời nguyền, để rồi khi kết thúc, người ta khóc thương nàng tiên cá vì yêu hoá thành bọt biển, và quên đi vai phản diện đang vùi mình dưới đáy thuỷ cung cùng với tình yêu dành cho hoàng tử đã tự niêm phong từ thuở đầu.
chúng ta đều quên đi. ngay khi cậu hứa rằng sẽ nhớ, cậu vẫn cứ quên đi.
Như hoàng tử loài người đến ngàn năm sau vẫn không hề biết đến sự tồn tại của nhân vật gọi là phù thuỷ.
6.
Em nhìn thấy chút gì
Có phải chăng rạn vỡ trong tâm hồn chúng ta...
.
Saturday, December 11, 2010
tình thứ nhất.

"Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,
Anh cho em, kèm với một lá thư.
Em không lấy, và tình anh đã mất.
Tình đã cho không lấy lại bao giờ."
Anh cho em, kèm với một lá thư.
Em không lấy, và tình anh đã mất.
Tình đã cho không lấy lại bao giờ."
.
Tôi chưa bao giờ ngừng thích thú về điều đó. Có thể kể lể thành cả quyển tiểu thuyết nhiều chương. Như bức tranh pha lê đã có nhiều vết nứt, dẫu vậy đến muôn đời vẫn không hết trong veo. Chính là tình yêu của tôi. Cậu, tình yêu của tôi. Nhiều hơn một lá thư, hay một kẹo que, hay bài hát ôm thầm trong nỗi nhớ, hay gáy tóc mềm sượt qua kẽ tay, hay đôi offmess trẻ con ngây thơ ấy. Tôi đã cho.
Cậu không lấy, và tình tôi đã mất.
Tình đã cho chẳng muốn lấy lại bao giờ.
:P
.
Tôi vẫn nhớ ước mơ be bé của mình. Cùng cậu ngồi café ở nơi có khung cửa kiếng to thật to, có thể soi mình và soi cả thành phố đang rầm rì chuyển động bên dưới bầu trời xanh. Hai ta ngồi đối diện, gọi cafe, không nắm tay, không lệ rơi và không buồn bã. Cậu sẽ hát Greenfields. Tôi sẽ chống cằm ngồi nghe. Rồi để mặc dòng người dưới kia trôi qua vội vã. Giữa lòng thành phố rất bình yên.
Có lẽ bây giờ nếu muốn, chẳng khó khăn mấy để thành hiện thực đâu. Bạn gái cậu sẽ không lồng lộn ghen tuông chỉ vì bạn trai bỏ một giờ ngồi cafe với một cô bạn chưa bao giờ cậu ta có tình cảm, và người con gái đó, mọi thứ tình cảm trong lòng giờ tựa như hoa đã qua mùa khoe sắc nở. Thật buồn cười, vì hoá ra thời gian có sức tàn phá điên cuồng đến thế. Tình thứ nhất ơi, mùa xuân thật ra đã qua từ khi nào thế?
.
Thật lạ khi tất cả bạn bè cũ, kể cả cô, vẫn còn nhớ chuyện của tôi và cậu. Thậm chí tôi đã từng, trong những ngày xưa không mệt mỏi, mãnh liệt đến mức sau bốn năm trời, người ta vẫn tin rằng tôi hãy còn yêu cậu. Bền bỉ, trong lành, và dữ dội. Thư có trả về tay cũng không ngừng viết bao giờ.
Mới hôm kia, tôi nghe lại That's why you go away. Bỗng chốc nhớ lại phòng karaoke cuối năm hôm ấy. Vẫn giọng cậu vang và đầy cảm xúc. Vẫn cách siết lấy thân micro. Vẫn là thói quen mắt nhìn thẳng về phía trước khi hát. Vẫn là tôi ngồi chăm chú lắng nghe. Đấy là cuối năm lớp 9. Là năm cuối cùng chúng ta chung lớp, và cũng là lúc tình cảm giữa cậu và cô bạn nọ không thành.
"I'm not the man your heart is missing,
That's why you go away, I know.."
That's why you go away, I know.."
Tôi không thích phòng karaoke lắm. Tôi không ưa mô hình đóng kín, cách âm. Như chiếc hộp còn seal, và cảm xúc tuột ra thì chẳng có cách nào che giấu. Không thể dối người, và không thể dối chính bản thân. Cứ vọng lại mãi đến khi nào cúi đầu chấp nhận,
Tình thứ nhất ạ,
Đến cuối cùng cậu vẫn không hề có chút tình cảm nào với tôi.
:)
Ở bất kỳ khía cạnh nào đi nữa, hai năm ấy vẫn là tình cảm một chiều từ phía tôi. Miên mải, hụt hơi, chạy dài, bám víu, cho đến lúc buông tay. Hoặc kỷ niệm đã hoá rong rêu, tôi nắm vào đến một ngày trơn tuột, tay rơi ra mà không hề hay biết. Một sớm tỉnh dậy, rửa mặt đánh răng, hối hả thoa kem dưỡng, rồi chợt nhớ ra đã từ lâu lọ kem dưỡng đã thành thứ đầu tiên trong ngày tôi nghĩ đến thay vì cậu. Một hôm giữa tiết học, khi nghịch nghịch tóc đứa bạn bên cạnh, mới nhớ ra kẽ tay tôi đã khô đi nhiều, và quên dần cảm giác tóc gáy cậu mượt trơn lướt trên từng tế bào ngón tay tôi ngày đó, lúc nào tôi cũng cố tình thật chậm, thật chậm, để cảm được tóc cậu thật đầy trên tay tôi.
Một hôm rảnh rảnh nhận tin sắp họp mặt lớp, liệt kê tên mới nhớ, mình đã từng tương tư anh chàng này đây. Rồi gặp nhau. Rồi câu chào còn nói cho có lệ. Rồi về, rồi quên. Tình thứ nhất ơi, còn ghét Văn không? Còn thích ăn cốm không? Còn hay để tóc mái dài che mắt không? Còn mê bắn Warcraft không? Còn hay đi đọc blog người khác nữa không?
Một lần du lịch xa nhà, có hôm ngủ quên bên thằng em. Gối đầu lên tay, nằm phía trong cứ quen dụi dụi đầu, bên kia cũng ngủ như chết chẳng biết trời trăng mây đất, cứ thế mà ôm chặt như gối ôm. Khi trở về sau này, cũng bởi rảnh rỗi có hôm tôi ngồi nghĩ, hoá ra được ôm là ấm áp như thế, là an toàn như thế. Vậy mà với tình thứ nhất tôi chỉ mơ ít ỏi được nghe hát Greenfields. Hèn chi hoài vẫn không thể ấm.
Hèn gì cậu cứ hoài xin lỗi tôi.
.
Thì thôi, bàn cũ cũng quên màu, góc hành lang xưa cũng về trước mất. Không có café, và Greenfields vẫn chỉ nghe Brothers Four hát. Chỉ có mấy cây kẹo que, mấy dòng offmess yahoo, (lắm) đôi lần ướt mắt, và chút chút entry dại dại hay hay. Có chừng đó mà, giờ tôi biết phải làm gì nữa?
Cậu đã bảo không thể yêu tôi nhưng sẽ trân trọng và sẽ nhớ đến suốt cuộc đời, rằng có một người đã yêu cậu nhiều đến thế, không đúng sao?
Lắm khi quá rảnh (tôi tự thấy mình rảnh rỗi RẤT nhiều -.-), lại băn khoăn không biết suốt cuộc đời cậu là tới đâu, rồi cậu sẽ nhớ những gì, nhớ số lần tôi giận không đếm xuể, hay nhớ mấy lần ngồi cạnh chửi nhau xả rác hộc bàn. Nhớ cái gì, nhớ cái gì để đáng hết cuộc đời như cậu hứa đó.
Mà tình thứ nhất à, làm sao tôi biết được.
Tôi có còn đuổi theo nữa đâu.
"Tờ lá thắm đã lạc dòng u uất,
Ánh mai soi cũng pha nhạt màu ôi..."
Ánh mai soi cũng pha nhạt màu ôi..."
.
Tuesday, October 12, 2010
Bài hát cho em, giờ đã hát cho mọi người.. (*)

*by Phương Hoàng on Friday, 13 November 2009 at 20:26
Repost to u n b o x by Saturday, 13 November 2010 at 00:12
hehe hôm nay 13/11 mình repost bài này từ note FB mình. Đúng một năm rồi, ghê thật :P
...Bài hát bâng khuâng, bài hát mang bao kỷ niệm
Tháng ngày đã qua.
Tôi có một sở thích khá là tiểu thuyết ba xu. Đó là được nghe người con trai mình thích hát tặng cho mình.
.
Nào, đừng cười. Ấy chẳng phải là hình ảnh lãng mạn cổ điển được đưa vào bao nhiêu văn chương, từ truyện cái thưở mà ba mẹ tôi còn yêu nhau theo kiểu dẫn nhau đi ăn ốc ở hồ Con Rùa mỗi tối cuối tuần, mà thưở nước hồ còn trong, không khí chưa ô nhiễm kìa. Đến văn người trẻ, văn hiện đại. Kiểu như đời sống loạn lạc tối đa, climax luôn. Nàng là gái ăn chơi, xinh đẹp, thân thể ngọc ngà qua bao nhiêu tay đàn ông. Chàng cũng đâu có vừa, gái đổ dưới chân chàng như muỗi mùa mưa. Duyên trời thác loạn nào đó, nàng và chàng gặp nhau. Qua bao thách thức đau khổ, trần trụi xé toan của cuộc đời, ở khoảnh khắc không tên, giản dị cùng nhau trong không gian yên tĩnh. Chàng trầm ấm hát cho nàng khúc tình ca xưa. Như là thanh tẩy, khỏi chốn trần nhơ bụi bẩn này.
Đọc truyện kiểu như trên đến chán mắt. Riết rồi chả muốn động đến truyện châu Á hay Trung Quốc một thời lừng lẫy nữa. À rồi, có vẻ đã lạc sang chủ đề sỉ nhục một chút. Không sao. Quay lại ngay.
.
Chẳng có ai hát bằng được Vũ.
Chẳng có ai hát bằng được Vũ.
Chẳng có ai hát bằng được Vũ.
Tôi nói, chẳng có ai hát bằng được Vũ.
:)
Tôi nhớ Hello. is it me you're looking for ? Tôi nhớ Season in the sun. Tôi nhớ Shut up. Tôi nhớ cả Mái trường mến yêu. Tôi nhớ That's why you go away. Tôi nhớ giọng Vũ khi cất lên, cách Vũ cầm micro, cầm thẳng, để cách một khoảng trước mặt, rất nghiêm túc :)). Tôi nhớ đến ngần ấy, dù tôi chẳng bắt bộ nhớ mình làm việc cực nhọc thế đâu, nhưng nó cứ xem đó là công việc tình nguyện.
Tôi nhớ Greenfields.
Tôi từng nói. Vũ, bài hát này là của chúng ta.
Không ai được phép chạm vào nó.
Kể cả người thương cậu và người cậu thương. Tớ không biết, Greenfields là của-chúng-ta.
|||
Vì green, màu xanh lá, tôi đã yêu nó vì Vũ yêu màu đó. Đến giờ tôi vẫn yêu màu xanh lá, và chắc sẽ yêu đến trọn đời. Mặc dù Vũ, thì có thể không.
Tôi còn nhớ Vũ bảo, tớ sẽ hát Greenfield nha.
.
Cuối cùng thì, Vũ đã không hát nó trước lớp. Cậu xin lỗi tôi, nhưng tuyệt nhiên không nói lý do.
tôi biết.
là vì cậu không muốn thừa nhận tình cảm nào tồn tại hơn tình bạn.
.
Cuối cùng, Greenfields được tặng trong một hoàn cảnh rất khác. Karaoke cuối năm của lớp. Vũ và tôi cùng hát. Dưới 90 điểm và mỗi đứa đều phải chi tiền.
Lãng mạn của tôi là như thế.
||
Tôi và Vũ, với tình cảm đơn phương hai năm trời ấy, vẫn chưa thể trưởng thành . Chưa trưởng thành. Mọi nước mắt và khổ đau chỉ là thêu dệt quá mức, chúng tôi hoàn toàn có thể giấu nó vào lòng. Nhưng chúng tôi đã không giấu. Ngô nghê tưởng chừng đã vạch lên tim chúng tôi những vệt xước đầu tiên, hóa ra lại rất dịu dàng, dịu dàng.
Dịu dàng như cậu.
|
Là sự dịu dàng đã xé nát tôi từ tháng mười một, năm 2006.
|
Tôi không nhắc cậu nhớ, nhưng tôi cược rằng cậu vẫn chưa quên. Cây kẹo mút ngày nào, hẳn vẫn còn đắng trong họng cậu. Gáy tóc rất mượt của cậu, cảm giác vẫn đầy những kẽ tay tôi. À Vũ, cậu còn để tóc mái dài không ? Vẫn còn nhớ, bàn tay tôi chạm lên tóc nơi gáy cậu.
Tôi không rõ cậu tốn bao nhiêu thời gian để nó mượt êm như thế. Nhưng ngần ấy thời gian sẽ lấy đi của tôi gần cả đời người.
Đầy tay, đầy tay..
|
Bài hát cho em, giờ đã hát cho mọi người
để rồi lãng quên..
để rồi lãng quên..
Vũ, nếu buộc phải xóa đi kỷ niệm về tôi, hay ngược lại.
Hãy cùng nhau giết nó, Vũ. |
.
Greenfields, vẫn sẽ là của chúng-ta.
Cậu có thể quên Greenfields đi.
.
nếu có thể, cậu hãy quên Greenfields đi.
và sẽ chẳng có đứa con gái nào được nghe cậu hát Greenfields cả.
.
14.11.2006 - 14.11.2009 -
Năm thứ ba.
Vũ, tóc tôi không còn đủ dài để thắt bím nữa.
Vũ, có còn tự ôm hết nỗi buồn vào mình không ?
Vũ, còn thích cốm không ?
Vũ, còn ghét học Văn không ?
Bài hát cho em,
chưa bao giờ từ lòng mình anh hát.
Tôi có một sở thích rất ba xu, là nghe người con trai mình thích hát tặng mình.
Có hơi rẻ tiền với người khác thật.
Không sao, sống nghèo hoài rồi cũng quen. XD
Bài hát cho em,
giờ đã,
hát
cho
mọi
người.
giờ đã,
hát
cho
mọi
người.
(*): Giọt nắng bên thềm. Hãy nghe Tuấn Ngọc hát :) Nắng, mà nghe như đã úa tàn, úa tàn.
13-11-2009 ~ 13-11-2010 :]
14-11-2006 ~ 14-11-2010 ;]
14-11-2006 ~ 14-11-2010 ;]
Subscribe to:
Posts (Atom)
