Thursday, December 16, 2010

Tạnh.



1. Comment trên FB, bạn có reply ngay. Mình nói, Bão tạnh mất rồi. Bạn hỏi lại, bão lòng hay bão thiên nhiên *cười*

Ây chà,

dù bão nào đi nữa thì cũng tạnh cả rồi, phải không?



2. Cơ mà bạn nói đúng. Đã ngỡ đi qua cơn bão bình yên sẽ kéo về, nhưng thay vào đó, một phần tình cảm đã theo bão mà cuốn đi xa, rời khỏi tôi và mãi mãi không trở lại. Cơ duyên đã định sẵn mất rồi. (ừ, tôi lại đang đổ thừa duyên số ấy ~.~)

Ngày ấy chỉ cơn mưa rào bất chợt khi trời chiều còn nắng thôi, chỉ cần da trần ướt nước mưa thay vì bụi đường cũng đủ làm tôi lạc nhịp. Và chỉ mỗi việc nhìn cậu con trai ấy ra về từ phía sau là thừa sức khiến nghĩ suy bận tâm cả đêm. Đã từng mơ mộng, và khờ dại rất nhiều. Cô ấy từng bảo thế, trong một lần đọc entry trên blog 360 của tôi.

Tôi vẫn còn thích gặm nhấm quá khứ, nhưng tự cảm thấy nó không còn thơm ngon như lúc xưa. Tính tình vốn dĩ thích chạy theo xu hướng, tất nhiên không thể ngồi hài lòng và nhung nhớ mỗi một món ăn. Ăn hoài sẽ ngán, đến lúc nào đấy sẽ chỉ còn ăn cho có lệ mà thôi. Nước lã và quá khứ sẽ chẳng khác gì nhau mấy.

mà cũng lâu rồi, tôi uống trà xanh thay nước lọc,
dần dần, uống nước lọc chỉ còn tồn tại trong trường hợp bất đắc dĩ. hoặc là nước lọc phải pha với tí trà, hoặc là nó biến thành cả một cực hình tra tấn.


3. Một ngày nọ lòng vòng quanh bếp, tôi chợt phát hiện đã quên béng lần cuối gọi người đem bình nước lọc đến là khi nào. Và túi đựng chai trà sau nhà cứ liên tục đầy lên. Như một mầm mống virus đang phát tán. Mầm mống của loại dịch bệnh lan rất nhanh và không phương pháp chữa trị. Tôi phát tán nó, và tôi lây nhiễm nó.

.


tự thấy bản thân tích cực hơn nhờ thứ virus đó. như việc lôi mặt nạ ra đắp mỗi lúc rảnh rỗi, chả có gì để suy nghĩ đến ngoài việc da dẻ có trắng trẻo hơn chưa (vâng, chưa, nhưng cứ thích suy nghĩ đấy.). như việc thích thú co cụm trong không gian riêng của mình, không màng bận tâm đến thế giới ồn ã, rực rỡ ngoài kia. yên tĩnh tuyệt đối và tự do (gần như) tuyệt đối.


4. vì thế, mười tám tuổi và chia tay với người tình lâu năm nhất, là thế giới xinh đẹp rộng lớn vô vàn tấp nập và náo nhiệt ngoài cửa kia. thay vì nghiện rượu, lại nghiện trà xanh cho việc thất tình.

với tôi,

tất cả điều này đều được dễ dàng chấp nhận.




5. Và an toàn nhất luôn là khi nằm trong vòng tay ôm của Một Mình.

đơn độc và dễ gây nghiện hơn bất kỳ người đàn ông nào tôi từng biết, và từng ôm.

Wednesday, December 15, 2010

Phố đèn đỏ & Có những ngày xanh.





aka preview về hai movie mình sẽ viết review :) à, một trong hai đã đi được tầm 1/3 chặng đường rồi. Hy vọng trong kỳ winter break này sẽ xong, mình cứ bị tật chần chừ đâm lười rồi bỏ việc. Down phim xem phim nhũn người cả ra mà vẫn chưa bao giờ viết được cái review nào đàng hoàng ý ;__;

Đôi chút về gu xem phim của mình :">

1. It's all about gay-themed. Mình là yaoi fangirl, thâm niên tuy không lâu, nhưng không có ý định sẽ change taste và đang phấn đấu danh hiệu fangirl mê trai trẻ cả đời =)) Anw, first warning là phim mình thích, phim mình ca tụng dù có dùng ngôn từ hoa mỹ và lãng mạn thế nào đi nữa thì xin nhớ rằng đó vẫn là gay-themed movies, hoặc gay-hint movies. Ai dị ứng xin mời đi ra, vì đã được warn trước rồi.


2.
Hạnh phúc lớn nhất của đời fangirl là tự khám phá, tự hoang tưởng, tự suy diễn và tự gầm rú với nhau. Vì thế, trong các phim mà director lẫn producer không liệt vô category gay/homosexual thì với các fangirl điều đấy vẫn hoàn toàn có thể. (dĩ nhiên mơ mộng tưởng tượng mà ra) Mình download Troy về chỉ để replay cả chục lần cảnh Menelaus và Paris đánh nhau, Paris trong thế gần ngã ngũ, lê lết đến phía Hector và ôm lấy chân anh trai mình mong chờ sự bảo vệ. Mình cứ thấy fim hành động/băng nhóm là down, chỉ để tua qua cảnh trai gái xyz abc nhau để xem cảnh các anh giai cùng đánh với nhau/đánh nhau. Vì thế, nếu sau này mình có review phim nào thuộc dạng rất normal, thì cũng xin cứ đề phòng vì chắc chắn mình sẽ không viết review về gì đó nếu nó không có gay hints/brothers love/best friends love/etc...

3. Phim thì mình coi nhiều, nhưng đủ cảm xúc để viết review thì hầu như rất ít. (vì mình vốn cực-kỳ-lười) Ý mình là, một khi nó đã thành review, tức là gay hints hoặc gay theme trong phim đấy có ý nghĩa và đáng được trân trọng, thông cảm và chia sẻ, cho dù bạn có thuộc homophobia hay không. Gay không phải cái tội, thích phim thể loại này cũng không phải cái tội. Cho nên trước khi đánh giá điều gì, nhớ suy nghĩ kỹ kẻo lại mang trọng tội.


Thôi, vào phần chính nhé XD~


A- PHỐ ĐÈN ĐỎ
-
M O N G A (2010)




"What the fuck is meaning? Your daddy only knew brotherhood, never heard of meaning."


"Until I met my brothers, my life seemed to have some meaning.
No, what the fuck is meaning?
All I know is brotherhood."
(Mosquito)

Tuổi trẻ, khát khao, quyền lực, nông nổi và đau khổ. Monga mình đã xem đi xem lại rất rất nhiều lần, và review cũng đang trong quá trình viết. Những lần đầu đôi khi còn rơi nước mắt. Đến bây giờ thì không thế nữa, nhưng não nề thì vẫn cứ về, và nỗi buồn ấy, dịu dàng để lại từng vệt xước.

Thời trẻ ai chẳng từng yêu. Thời trẻ ai chẳng từng mơ ước. Hồi ức không thể tự thanh tẩy bản thân, nên hoài trong những giấc mơ, mọi thứ ngày xưa sẽ vĩnh viễn trở thành ám ảnh. Và muôn đời không bao giờ có thể dứt ra.

[Phần dưới là trích từ Storyline và part đầu tiên trong review phim đang viết dở. vâng, tất cả là vì lười =.= Overview chưa finish nữa.]

. S T O R Y L I N E.

V
ới thể loại phim hành động – kịch tính đã không còn xa lạ với khán giả hâm mộ điện ảnh châu Á, trên nền tảng môtíp xã hội đen và những cuộc đối đầu nảy lửa giữa các băng nhóm tranh giành quyền lực, đạo diễn Niu – với hồi ức không ngừng khắc khoải về tháng ngày thơ ấu của mình – đã đưa Monga vượt qua ranh giới tầm thường của tình ái thâu đêm, chiếm đoạt địa bàn, mưu mô xảo trá, đẳng cấp và địa vị mà hàng trăm bộ phim gangster đã thể hiện. “Phố đèn đỏ” của ngài Grey Wolf không có nhiều pha rượt đuổi máu chảy đầu rơi nín thở, không có đỉnh điểm cuồng loạn thót tim, cũng không có bi kịch nén chặt rồi vỡ oà ngột ngạt. Tất cả những gì ở con phố đèn đỏ ấy, là hoài niệm nhói lòng về tuổi trẻ, về tình bằng hữu đã cắt máu ăn thề, và về hiện thực phũ phàng của kẻ trưởng thành khi cánh cửa thời hoa niên đã hoàn toàn khép lại.


Đài Bắc vào những năm thập niên 80. Bối cảnh diễn ra ở đô thị sầm uất nhất bấy giờ với những cảng hàng tấp nập, Monga. Rất nhiều băng nhóm tồn tại với khát khao quyền lực, nhưng nổi bật nhất vẫn là Temple Front dưới sự điều khiển của Geta, ông trùm đáng sợ của thế giới ngầm. Người kế thừa tương lai của Temple Front hùng mạnh này không ai khác ngoài Dragon Lee (Zhilong), cậu quý tử ăn chơi khét tiếng của Geta. Dù tuổi đời vẫn còn trên băng ghế nhà trường, Dragon đã có thâm niên gia nhập giang hồ từ năm tiểu học và nắm quyền một băng nhóm thuộc dạng “côn đồ” trong trường học cùng với ba hảo hữu – Wanpo, Monkey và Monk.


Thế nhưng, cậu học trò mới chuyển đến Mosquito chẳng hay biết gì về sự phân bổ quyền lực này. Mosquito, mười bảy tuổi, lạ nước lạ cái, sáng ngày đầu tiên lặng lẽ cầm hộp cơm đến trường lớp mới. Và nhờ một cái đùi gà (bị trấn lột), cậu ta lọt vào mắt xanh của Dragon. Năm người họ kết nghĩa huynh đệ, cắt máu ăn thề và Prince Gang ra đời từ đó.


Tuổi trẻ đầy khát khao lẫn trong ngông cuồng và đôi khi lạc lối. Một tay át chủ bài của băng nhóm đối thủ mãn hạn tù, trở về Monga. Temple Front dậy sóng, Prince Gang lao đao, và giữa Phố đèn đỏ tuổi mười bảy của Mosquito và bốn hảo hữu của mình giờ đây không còn yên tĩnh…

N O M O R E B L U E


T
ôi đã đoán trước được kết thúc khi nó bắt đầu kết thúc. Nghĩa là, theo một lẽ hiển nhiên và đảm bảo đủ tính nhân văn cho một bộ phim thương mại, nó dễ chấp nhận đến mức tôi chẳng mảy may xúc động tí nào, dù mục tiêu đạo diễn có lẽ là để lấy đi nước mắt của những khán giả giàu lòng rung cảm cho mùa xuân đã vĩnh viễn khép lại giữa lòng con phố, nơi cuộc sống quyền lực cạnh tranh giữa các băng nhóm gangsters đã vượt tầm ý nghĩa thông thường, khi Grey Wolf rũ bỏ hoàn toàn vẻ ngạo nghễ của tay doanh nhân máu mặt dày dạn kinh nghiệm, ngồi gục xuống lề đường, nước mắt rơi trên gương mặt hằn đầy vết thời gian nghiệt ngã. Wenqian tỉnh lại với một bên tai đã bị cắt lìa, bởi người hắn từng bị hắn dụ dỗ trở thành kẻ phản bội. Kẻ đó đã hạ sát ông trùm Geta của Temple Front, băng đảng hùng mạnh nhất, và cũng là băng đảng nơi kẻ ấy là át chủ bài.

Temple Front và Monk.
Mosquito từ lâu hẳn đã thấu hiểu những điều đau lòng ấy.
Khi Mosquito chìm vào vô thức, anh đã vắt chút sức lực cuối cùng mà mỉm cười an nhiên khi nhớ về bầu trời xanh ngày hôm đó, cùng Zhilong, Monkey, Wanpo, và Monk. Trên thân thể vết đạn từ khẩu súng của Monk hãy còn ấm, nhưng Mosquito cười vì Monk đã ôm anh.

Đêm tàn khốc ấy vắng đến vô cùng, chẳng có gì trên đoạn đường dài khuya ngoài súng đạn, máu và nước mắt. Điều cuối cùng Mosquito nhìn thấy, là đôi môi Monk vẽ thành nụ cười thanh bình hiếm thấy. Chất đỏ loang lổ mặt đường, và máu chẳng thể nào ngừng chảy từ khuôn ngực đã không vẹn nguyên sau những nhát đâm dù hơi thở đã không còn nữa. Tôi còn tua lại vài giây trước, lúc ngã xuống sau khi bị chém, gương mặt ấy hãy còn sững sờ. Vậy mà trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước lúc rời bỏ cuộc đời, Monk đã kịp để lại nét cười không tưởng.
..

Vì kẻ kết liễu anh là Zhilong.
Mosquito từ lâu hẳn đã thấu hiểu những điều đau lòng này.

Chỉ là không thể làm gì khác được.
(to be cont. later)



B- CÓ NHỮNG NGÀY XANH -
S
U M ME R. BL U ES
(2002)

http://www.imdb.com/title/tt0364035/


Tựa phim do mình tự dịch, vì chưa nghĩ ra được cái gì hay hơn ~.~ Summer Blues là một phim ngắn đạo diễn bởi Frank Mosvold, người Na-uy. Độ dài của phim chỉ có 25 phút (bản mình down chỉ có 23 phút 50 giây). Hai mươi phút, và chỉ cần như thế, director Mosvold đã gửi gắm lại cả một mùa hè, có lẽ là xao động nhất trong đời tuổi trẻ. Sức sống và màu xanh của ngày dài đã thành ký ức lẫn ám ảnh khôn nguôi của những cô gái chàng trai chỉ vừa ở ngưỡng tuổi trưởng thành. Summer Blues là bức tranh của tuổi mới, đã, đang và sẽ lớn, về tình bạn, tình yêu, những xúc cảm và nhận thức khác biệt trên nền cảnh của vùng quê trong lành đẹp đẽ. Bên bờ biển ấy, dưới bầu trời kia, Summer Blues nhấn chìm ta vào thế giới không-mấy-đơn-giản của tuổi trẻ, nhẹ nhàng cho ta nếm hương vị của chút quả đắng đầu đời.


Hai người bạn thân từ bé, Kristian và Mads cùng nhau có kỳ nghỉ hè với hai cô bạn gái tại ngôi nhà nhỏ bên bờ biển. Rắc rối bắt đầu từ khi tranh cãi nổ ra giữa Mads và người yêu, Mads cho rằng mình bị cắm sừng, còn cô gái chối phăng. Đêm ấy, Mads không trở về, và Kristian cũng thế...

Summer Blues có góc quay tốt, tạo cảm giác thực và sống động hệt như khán giả đang ở góc khuất nào đó, chứng kiến mọi chuyện giữa Kristian và Mads trước mắt vậy. Dường như bộ phim được trần thuật từ người thứ ba, là người chứng kiến và thấu hiểu hết mọi tâm tình của câu chuyện đang diễn ra. Tuy là short movie nhưng nhịp độ vừa phải, đặc biệt cao trào được gói lại trong nhịp độ rất chậm, ngỡ như mỗi giây đồng hồ nhích là cả thế kỷ trôi qua. Cảnh quay không lộ, giống một cánh cửa hé ra rồi khép lại, để khán giả tuỳ ý tìm ra khe quan sát của riêng mình. Ending hay.

Riêng về ending, kiểu kết mở này là vô cùng phổ biến. Tuy nhiên, với riêng mình, một bộ phim có ending hay khi mọi cảm xúc chỉ đột ngột ngưng tụ lại rồi vỡ oà ra trong vài giây cuối. Thứ duy nhất nhớ là ending phim, bồi hồi hay buồn bã cũng từ đó mà ra cả. So với Monga, ending của Monga mình không ấn tượng mấy, vì đỉnh điểm của cảm xúc đã vỡ ra từ trước đó rồi. Summer Blues thì khác. Buồn bã cứ đến đấy thôi, dù có đoán trước được đi chăng nữa.

Chẳng biết Kristian có trở về mùa hè sau nữa không. Hay cậu sẽ biến mất trong thời gian dài. Hay cậu sẽ về cùng người khác. Rồi Mads có kịp nhận ra tình cảm thật của mình không, hay sẽ quyết định quên đi mãi mãi. Bồng bột như một thưở thiếu thời,

Liệu cậu có nhớ mình đã rơi nước mắt vào hôm cậu ấy ra đi không, Mads?

Liệu cậu có hối hận về những gì mình đã làm không, Kristian?


Tôi không giải thích nổi,
như mùa hè vẫn mãi xanh trong

và những tình đầu cứ bị thiêu tàn dưới nắng. cái nắng vô vàn rực rỡ,
nên nỗi buồn không thể giấu đi.

Chỉ có điều tôi nghĩ, bằng chút bám víu vào trực giác của mình, rằng Mads cũng yêu Kristian không kém.

Chỉ là đôi lúc, tình yêu biểu hiện theo những cách khác nhau.
Chỉ là đôi lúc, hai con đường không tìm ra giao điểm bao giờ.

Vâng, có thể Mads yêu thật đấy, có thể khát khao trong cậu cũng đang bùng cháy đấy thôi. Nước mắt đâu thể rơi dễ dàng đến thế, càng không phải vì chẳng có lý do nào. Kristian, cậu có biết không?



Nhưng điều này còn ý nghĩa gì nữa đâu,
một khi mùa hè qua đi,
một khi cuộc tình biến mất.


"Why, Mads?"
"What?"
"...."
"You embraced him."
...
:)



15.12.2010
"Monga" & "Summer Blues"
:)

Saturday, December 11, 2010

tình thứ nhất.



"Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,
Anh cho em, kèm với một lá thư.

Em không lấy, và tình anh đã mất.

Tình đã cho không lấy lại bao giờ."

.

Tôi chưa bao giờ ngừng thích thú về điều đó. Có thể kể lể thành cả quyển tiểu thuyết nhiều chương. Như bức tranh pha lê đã có nhiều vết nứt, dẫu vậy đến muôn đời vẫn không hết trong veo. Chính là tình yêu của tôi. Cậu, tình yêu của tôi. Nhiều hơn một lá thư, hay một kẹo que, hay bài hát ôm thầm trong nỗi nhớ, hay gáy tóc mềm sượt qua kẽ tay, hay đôi offmess trẻ con ngây thơ ấy. Tôi đã cho.

Cậu không lấy, và tình tôi đã mất.

Tình đã cho chẳng muốn lấy lại bao giờ.

:P

.

Tôi vẫn nhớ ước mơ be bé của mình. Cùng cậu ngồi café ở nơi có khung cửa kiếng to thật to, có thể soi mình và soi cả thành phố đang rầm rì chuyển động bên dưới bầu trời xanh. Hai ta ngồi đối diện, gọi cafe, không nắm tay, không lệ rơi và không buồn bã. Cậu sẽ hát Greenfields. Tôi sẽ chống cằm ngồi nghe. Rồi để mặc dòng người dưới kia trôi qua vội vã. Giữa lòng thành phố rất bình yên.

Có lẽ bây giờ nếu muốn, chẳng khó khăn mấy để thành hiện thực đâu. Bạn gái cậu sẽ không lồng lộn ghen tuông chỉ vì bạn trai bỏ một giờ ngồi cafe với một cô bạn chưa bao giờ cậu ta có tình cảm, và người con gái đó, mọi thứ tình cảm trong lòng giờ tựa như hoa đã qua mùa khoe sắc nở. Thật buồn cười, vì hoá ra thời gian có sức tàn phá điên cuồng đến thế. Tình thứ nhất ơi, mùa xuân thật ra đã qua từ khi nào thế?

.


Thật lạ khi tất cả bạn bè cũ, kể cả cô, vẫn còn nhớ chuyện của tôi và cậu. Thậm chí tôi đã từng, trong những ngày xưa không mệt mỏi, mãnh liệt đến mức sau bốn năm trời, người ta vẫn tin rằng tôi hãy còn yêu cậu. Bền bỉ, trong lành, và dữ dội. Thư có trả về tay cũng không ngừng viết bao giờ.


Mới hôm kia, tôi nghe lại That's why you go away. Bỗng chốc nhớ lại phòng karaoke cuối năm hôm ấy. Vẫn giọng cậu vang và đầy cảm xúc. Vẫn cách siết lấy thân micro. Vẫn là thói quen mắt nhìn thẳng về phía trước khi hát. Vẫn là tôi ngồi chăm chú lắng nghe. Đấy là cuối năm lớp 9. Là năm cuối cùng chúng ta chung lớp, và cũng là lúc tình cảm giữa cậu và cô bạn nọ không thành.

"I'm not the man your heart is missing,
That's why you go away, I know.."


Tôi không thích phòng karaoke lắm. Tôi không ưa mô hình đóng kín, cách âm. Như chiếc hộp còn seal, và cảm xúc tuột ra thì chẳng có cách nào che giấu. Không thể dối người, và không thể dối chính bản thân. Cứ vọng lại mãi đến khi nào cúi đầu chấp nhận,

Tình thứ nhất ạ,

Đến cuối cùng cậu vẫn không hề có chút tình cảm nào với tôi.

:)


Ở bất kỳ khía cạnh nào đi nữa, hai năm ấy vẫn là tình cảm một chiều từ phía tôi. Miên mải, hụt hơi, chạy dài, bám víu, cho đến lúc buông tay. Hoặc kỷ niệm đã hoá rong rêu, tôi nắm vào đến một ngày trơn tuột, tay rơi ra mà không hề hay biết. Một sớm tỉnh dậy, rửa mặt đánh răng, hối hả thoa kem dưỡng, rồi chợt nhớ ra đã từ lâu lọ kem dưỡng đã thành thứ đầu tiên trong ngày tôi nghĩ đến thay vì cậu. Một hôm giữa tiết học, khi nghịch nghịch tóc đứa bạn bên cạnh, mới nhớ ra kẽ tay tôi đã khô đi nhiều, và quên dần cảm giác tóc gáy cậu mượt trơn lướt trên từng tế bào ngón tay tôi ngày đó, lúc nào tôi cũng cố tình thật chậm, thật chậm, để cảm được tóc cậu thật đầy trên tay tôi.


Một hôm rảnh rảnh nhận tin sắp họp mặt lớp, liệt kê tên mới nhớ, mình đã từng tương tư anh chàng này đây. Rồi gặp nhau. Rồi câu chào còn nói cho có lệ. Rồi về, rồi quên. Tình thứ nhất ơi, còn ghét Văn không? Còn thích ăn cốm không? Còn hay để tóc mái dài che mắt không? Còn mê bắn Warcraft không? Còn hay đi đọc blog người khác nữa không?


Một lần du lịch xa nhà, có hôm ngủ quên bên thằng em. Gối đầu lên tay, nằm phía trong cứ quen dụi dụi đầu, bên kia cũng ngủ như chết chẳng biết trời trăng mây đất, cứ thế mà ôm chặt như gối ôm. Khi trở về sau này, cũng bởi rảnh rỗi có hôm tôi ngồi nghĩ, hoá ra được ôm là ấm áp như thế, là an toàn như thế. Vậy mà với tình thứ nhất tôi chỉ mơ ít ỏi được nghe hát Greenfields. Hèn chi hoài vẫn không thể ấm.

Hèn gì cậu cứ hoài xin lỗi tôi.

.



Thì thôi, bàn cũ cũng quên màu, góc hành lang xưa cũng về trước mất. Không có café, và Greenfields vẫn chỉ nghe Brothers Four hát. Chỉ có mấy cây kẹo que, mấy dòng offmess yahoo, (lắm) đôi lần ướt mắt, và chút chút entry dại dại hay hay. Có chừng đó mà, giờ tôi biết phải làm gì nữa?

Cậu đã bảo không thể yêu tôi nhưng sẽ trân trọng và sẽ nhớ đến suốt cuộc đời, rằng có một người đã yêu cậu nhiều đến thế, không đúng sao?



Lắm khi quá rảnh (tôi tự thấy mình rảnh rỗi RẤT nhiều -.-), lại băn khoăn không biết suốt cuộc đời cậu là tới đâu, rồi cậu sẽ nhớ những gì, nhớ số lần tôi giận không đếm xuể, hay nhớ mấy lần ngồi cạnh chửi nhau xả rác hộc bàn. Nhớ cái gì, nhớ cái gì để đáng hết cuộc đời như cậu hứa đó.

Mà tình thứ nhất à, làm sao tôi biết được.


Tôi có còn đuổi theo nữa đâu.


"Tờ lá thắm đã lạc dòng u uất,
Ánh mai soi cũng pha nhạt màu ôi..."


.

Saturday, November 27, 2010

27.







Entry up ảnh thôi :P

Dù thế nào đi nữa, cuối cùng mình vẫn không thể không có niềm vui thật thiếu nữ hay đàn bà đấy.

trót sa ngã với phấn son.

(nhưng mà vẫn chưa biết ai sẽ ngắm)

Friday, November 19, 2010

Tội nghiệp thằng bé...(*)


Nguyên tác là ca khúc bất hủ Scaborough Fair do Paul Simon viết lại lời. Đã có rất nhiều bản dịch lời Việt của Scaborough Fair, tuy nhiên chắc chắn một hôm nào đó mình sẽ tự dịch lại, cũng là cách thể hiện sự yêu thích :P. Trước khi biết đến "Ôi giàn thiên lý đã xa" của Phạm Duy thì giai điệu lẫn ca từ của Scaborough Fair đã không mất sức nhiều để khiến mình nao lòng. Thứ âm nhạc dịu dàng khơi gợi nỗi buồn man mác ấy, đủ khiến một ngày nắng vô thức mà tàn đi. Và đã tưởng tượng đến một vùng quê đồi núi phủ sương, nơi ấy cứ đến dịp lại lên, lễ hội nô nức nhà nhà. Trong muôn ngàn thiếu nữ e ấp nôn nao chờ lễ hội, sẽ có một nàng thiếu nữ lặng lẽ chờ người yêu bên hiên nhà.

Nàng không khóc, không buồn, mỗi mùa xuân về chỉ âm thầm may áo.

Nàng không bỏ hằng đêm viết thư tình đẫm lệ, không bỏ hàng giờ ngồi thẫn thờ nhớ người chân trời khác, mỗi độ đông về chỉ âm thầm khâu áo.

Dệt cả tình câm dệt cả đợi chờ.

Những cuộc tình dung dị trong lành, như bầu trời trong sau cơn mưa vụt sáng, thật dễ khiến người ta nao lòng biết bao.

:)



Nếu một miền quê phủ sương của đất nước xa xôi nào đó ở đầu bên kia Trái Đất làm rung động, thì quả thực Phạm Duy đã làm tôi đau lòng.

Vâng, đau lòng.

Bằng một giàn thiên lý xanh mướt trong làng, và bằng một lời thương cảm cũng hết sức chân chất đơn sơ.




Ôi giàn thiên lý đã xa
Phạm Duy


Tội nghiệp thằng bé cứ nhớ thương mãi quê nhà
Giàn thiên lý đã xa, đã rời xa.
Ðứa bé lỡ yêu, đã lỡ yêu cô em rồi !
Tình đã quên, mỗi sớm mai lặng trôi.
. . . . . .

Này này nàng hỡi ! Nhớ may áo cho người
Giàn thiên lý đã xa tít mù khơi.
Tấm áo cắt ngay, đã cắt trên chăn mượt mà
Là chiếc chăn đắp chung những ngày qua.
. . . . .
Tìm một miếng đất cho gã si tình
Giàn thiên lý đã xa mãi ngàn xanh.
Miếng đất, đất hoang, miếng đất ngay bên giáo đường
Biển sẽ ru tiếng hát êm trùng dương.
. . . . .

Giờ đã đến lúc tan ánh mặt trời
Giàn thiên lý đã xa mãi người ơi !
Lấp đất hố tôi, lấp với đôi tay cô nàng
Thì hãy chôn trái tim non buồn thương.
. . . . .

Tội nghiệp thằng bé cứ nhớ thương mãi quê nhà
Giàn thiên lý đã xa, đã rời xa.
Ðứa bé lỡ yêu, đã lỡ yêu cô em rồi !
Tình đã quên, mỗi sớm mai lặng trôi.


Tuesday, November 16, 2010

16.



cô bạn tôi hay trêu người yêu, đàn ông các anh toàn khổ vì dại gái.

nói thì nói thế, nhưng môi cười tủm tỉm, má hây hây hồng, ngời ngời hạnh phúc. thiếu nữ khi yêu đều đẹp xinh như thế. đẹp kể cả khi hờn dỗi hay buồn ghen.

đấy, đàn ông khổ vì gái.
đàn bà khổ vì tin.


Bây giờ, khi đã qua rồi thời trẻ con non nớt, chập chững lao vào tình cảm và các mối quan hệ với tốc lực như đi bão trên xa lộ, lắm lúc tôi thấy tin cao giá nhiều hơn yêu. Người ta có thể gọi là yêu mà không cần tin cơ mà.

nhưng tin rồi thì chẳng cần gọi tên làm chi nữa,

nghĩ rằng đằng nào rồi chẳng về với nhau.

thời gian á, chuyện bé cỏn con thôi.


.

mình thích tóc dài đen lắm.

dạo này tóc đang dài ra,

thích :P



vài hôm nữa sẽ sơn móng tay màu hồng sữa.
dạo này có vẻ bị dị ứng sơn móng tay. cứ lọ mọ sơn phết rồi lại xoá. khiếp, thế mà cái thú mê son thỏi son bóng vẫn chả có dấu hiệu thuyên giảm đi. lại sắp rinh về em tinted mois. muốn ôm về mấy em son m.a.c nữa ấy, (lại) chả hiểu sao dạo này lại thích m.a.c. lại thích kiểu đánh son môi màu nude nữa. vẫn ghiền coral hơn là pink. mua gloss pink về chả đánh mấy hồi, dù lúc xem swatch thì phát điên lên. coral khó đánh hơn, dưng mà vẫn ghiền.


hề.

.

Thiên hạ rục rịch SAT với application cả rồi. mình thì ngày càng chui đáy. college fair chả buồn đi, counselor kêu gọi take SAT nộp application đi sắp deadline sắp deadline rồi mình cũng chả quan tâm. cứ vác mặt lên trường hết giờ vác mặt về.

tự nhiên thấy nghiện cái bình lặng cô lập này đến tận cùng.

đến nỗi có thể biến thành con nghiện.

A ha, hèn gì mình mê mẩn một cách lạ kỳ truyện ngắn "Người Ti Vi" của Murakami. Ngấu nghiến đọc một mạch rồi bần thần tự hỏi có phải đang mê Murakami lại đó không.

không,

ngoài "Người Ti Vi" thì tập truyện mình lại cất vô góc tủ. như hồi đọc Rừng Na-uy. Dẫu ngưỡng mộ tài văn điêu luyện và vốn đời sâu sắc của Murakami biết mấy, cuối cùng vẫn không thể thích. Ngoài Suzuki Koji thì hầu như mình không thể yêu thích tác giả nước ngoài nào khác, dù cho họ có xuất chúng đến mức nào đi nữa.

chung quy là đầu óc vốn dĩ giản đơn,
nên thích thú hài lòng với những mối tình bé nhỏ.

:]





Tốt rồi.

Ít nhất cậu đã bắt đầu tìm tôi. :)

chàng trai à, dẫu rằng cậu sẽ lập tức bỏ cuộc sau lần thứ nhất này,

thì hôm qua vẫn làm tôi vui lắm :P

Friday, November 12, 2010

hãy nhớ, đừng quên.




1. Sau này tôi sẽ kể con trai nghe, vào lúc chú nhóc tròn đủ tuổi để lờ mờ thấu hiểu. Rằng để thành người đàn ông đúng nghĩa, con phải tìm được một cô gái đợi chờ mình.

Cô ấy không phải người yêu của con. Cũng chẳng phải mối đồng cảm sâu sắc đặc biệt nào. Quan hệ giữa cô ấy và con giống như một trong sa số những quan hệ trong xã hội. Bồi hồi, vội vã rồi phôi pha, đến một ngày khi mùa đã trôi qua, con đôi lúc sẽ giật mình, cảm thấy mình phải trở về đôi chút, làm đôi điều như vẫn đã bao lần. Những điều vô vị và buồn tẻ, lắm khi chán ngán phát rồ lên, hoặc chừng nhạt thếch tựa hồ nước lã. Nhưng con chỉ cảm thấy đó là điều phải làm,

Con lục tìm số điện thoại hôm qua.

nhưng cô ấy chẳng buồn nghe máy.

Mùa dài năm đó,

và mãi mãi những mùa sau.



2. Con trai thương yêu của tôi, hy vọng sẽ không mất kiên nhẫn với những dải giấc mơ phai mờ từ thưở thiếu thời của người mẹ chẳng yêu ai ngoài chính mình đến khi gặp bố nó rồi có nó. Con trai tôi sẽ giống chồng tôi, ít nhất là trong việc yêu chiều tôi, dù cho không bằng lời mật ngọt.
Chỉ cần đủ bao dung để thứ tha,

Thứ tha cho việc mẹ nó cứ mãi kể đi kể lại những tình cảm không tên thời thiếu nữ, bằng thiết tha cố gợi lên như thể một người phụ nữ trước gương đang nỗ lực bới tìm hồi ức về làn da căng mịn mướt mát ngày xưa, trong những vết nhăn đã xuất hiện nơi khoé mắt.



Con trai à, con phải biết, đàn bà rất sợ sự già cỗi hoá. Không phân biệt nghề nghiệp, tri thức hay gốc gác, tất cả đàn bà trên thế giới đều có chung nỗi sợ phải nói lời tạm biệt với tuổi thanh xuân. Vì cả đời họ, từ lúc còn là cô bé hai bím tóc, đã hao tâm tốn sức cho việc làm đẹp, nên chẳng bao giờ đàn bà muốn thấy công sức mình bị đổ bỏ đi. Cùng với môi hồng và đôi gò má mịn êm, trong hồi ức son vàng ấy còn rất nhiều điều khác. (hãy cứ tin lời mẹ là) để trở thành đàn ông, con yêu, con phải thấu hiểu những điều cơ bản đấy.

Hãy tập thấu hiểu mẹ con, vào những ngày dài tẻ nhạt và buồn chán, mẹ đến ngồi cạnh con, trước mặt là HBO đang chiếu bộ phim hành động con yêu thích. Hãy lặng im, chỉ lặng im thôi, lặng im dịu dàng vừa đủ, mặc dù có thể lúc ấy phim đang vào cảnh gay cấn nhất, anh chàng chính nghĩa bị dồn vào đường cùng, còn mẹ, với mặt nạ trắng toát có tác dụng chống lão hoá làm mờ vết nám hồi sinh độ săn chắc cho da gì gì đó, lại bắt đầu câu chuyện cũ, kéo dài suốt hai mươi phút, thời gian in trên hướng dẫn sử dụng của tấm mặt nạ dưỡng da.

mẹ muốn con lặng im vừa đủ, dịu dàng vừa đủ

và bao dung vừa đủ để thứ tha,

cho việc mẹ đã dành cả nửa đời thiếu nữ, thận trọng và lặng lẽ đợi chờ một người chẳng vì gì cả. trên hết, người đó không phải bố con.


Con trai yêu thương, bí mật này có thể bố biết, hoặc có thể không. Phần của con là lắng nghe và im lặng, rồi ghi nhớ. Vì rất có khả năng, khi con bước vào tuổi thiếu niên, con sẽ phải đối mặt với tình huống như thế.

Khi con bắt đầu gặp gỡ những cô nàng thiếu nữ khác nhau, hãy nhớ
.

Một ngày trong mùa dài của rất nhiều năm về trước,

Người đàn bà của bố con đã buông xuôi tuổi hoa niên

cắt đứt ước mơ nàng thiếu nữ, tẩy mờ đi bóng đường xưa

và mãi mãi chẳng bao giờ trả lời cuộc gọi.


3. Này cậu trai, tôi thật không muốn thời thiếu nữ của mình vội vàng rồi bẽ bàng như thế.
Nếu tôi không trả lời điện thoại, cậu có liên tục gọi không? Mười, hai mươi, ba mươi cuộc gọi liên tục, liên tục ấy?

Nếu tôi không xuất hiện, cậu có đi khắp FB mọi người, pm, comment, bất cứ giá nào hỏi được thông tin liên lạc của tôi không?

Nếu tôi như đột nhiên biến mất, cậu có đi tìm không?

Cậu,

Đi tìm
Tự đi tìm
Tôi,

Tôi ấy.


Một, hai, ba.

Thời thiếu nữ mềm mại hương thơm nhất, chẳng phải tôi đã chờ đợi cậu đó sao?

Dù chỉ đơn giản là cần có ai đó để đợi chờ,
Chẳng lẽ cậu lại không nhận ra điều đó?


4.  

Tôi biết tuổi hoa niên trong lành đang chảy qua tay. Tựa như nét hồng mơn mởn trên gờ má đang dần biến mất. Trong lòng đã bắt đầu quá trình già cỗi. Ôi thôi, hờn dỗi và ngúng nguẩy đã dĩ vãng cả rồi. Tôi đã thay hồn nhiên bằng hờ hững, khép chặt cánh cửa đi vào thế giới của mình, để không kẻ nào có thể phiền nhiễu nữa. Xã hội này đang ồn ào quá mức, cậu có thấy vậy không?
Thấy cả trời chiều niên thiếu đang trờ đến.
.

Đi tìm tôi, có được không?
Bao gồm cả lo lắng, sợ hãi, mong mỏi và ngậm ngùi, hy vọng và kiên trì,

Đi tìm tôi.


Nhặt nhạnh cho tôi chút bụi tro còn sót lại, chút vệt nước dài sau suối nguồn mơ giờ đã qua mùa nước, kỹ lưỡng từng tí một, từng tí một, những gì ít ỏi đã cùng đi qua, không ràng buộc và không lời hứa hẹn, nhưng chưa bao giờ tầm thường hay nhỏ nhoi.

Nhặt tất cả và đến trước nhà tôi,


Chỉ cần cậu đứng đó, không cần mỉm cười hay giải thích, quà hay thiệp hoa, những gì tôi muốn là một câu chuyện kể. Vào một ngày nắng không cần xanh và mây không cần sáng, hãy để tôi nhìn thấy cậu, tự nhiên hệt những ngày xưa.
Hãy kể cho tôi nghe, cậu đã đi tìm tôi như thế.

Đã đi tìm và đã thấy tôi.

Chỉ cần chút ít đó thôi, thời thiếu nữ của tôi sẽ dịu dàng rơi vào giấc ngủ. Ngọt ngào đến cả triệu mùa thu.



5. 

Chúng ta làm gì khi lạc mất? 

Làm ơn nói là cậu sẽ đi tìm tôi.

.

Giả vờ cũng được, quên mau cũng được, sao cũng được

Đi tìm tôi là đủ rồi.



Chỉ cần bắt đầu kiếm tìm thôi. Nếu hết thời gian và cậu không thấy được, khi đó tôi sẽ tự bước ra.
Cậu đã quên rồi chưa? Nửa đời thiếu nữ thơm mùi kem góc phố, mùi gió đường thành thị, và mùi tóc thề mơn mởn thanh xuân, chẳng biết tô son hay đánh phấn. 

Nửa đời đẹp đẽ, hoá ra đã tiêu tốn vào chờ đợi cậu rồi. 
Để hôm nay, đôi mắt với lớp mascara dày đen, gương mặt giấu sau đôi lớp phấn, dẫu mỏng cũng đủ khiến kẻ trong gương nhói lòng, khi kẻ ngoài gương mỉm cười bằng làn môi thôi ửng hồng, trong sắc cam mọng chín dưới đường son bóng nhũ.

Đến thế này thì chẳng mong nếm được trọn vẹn vị cốc kem xưa, hay hơi hơi dụi mặt vào áo cậu. Sợ hư màu son.

Màu son không của nàng thiếu nữ,

khi nàng rời khỏi chỗ ngồi bên cửa sổ, bước trên đôi guốc cao mà đi, cầm cọ che khuyết điểm mùa cuối đông, để nó đều màu với mùa thu.

Để không ai thấy nàng đang nuối tiếc,

Lớp nền tốt nhất cũng không giữ được hồi ức trôi đi khỏi kẽ tay.


6. 

Hãy đi tìm, hãy đi tìm, đứng dậy và đi tìm, bắt đầu từ bất cứ nơi nào cậu nghĩ đến.

Đi-tìm-tôi :)

“Anh nhớ em buồn vui nơi đó,
Anh nhớ em từng đêm gió về
Bao ước mơ một đời thiếu nữ,
Theo lá rơi con sông mùa thu…”

Đừng để thời thiếu nữ của tôi chôn vùi dưới đền đài nơi ấy bỏ hoang, hay chóng phai tàn theo cách ấy. đó, không phải cách tôi tôn sùng.
Càng không phải cách tôi muốn nó thành, sau khi đã bỏ ngần ấy thời gian chờ đợi cậu,

Dù là cậu ko bao giờ yêu cầu tôi.

//

Nếu tôi lặng im, làm ơn hãy đi tìm tôi.

Nếu chẳng thể cứu được hồn nhiên tôi, thì hãy cứu lấy mạch nguồn đẹp đẽ của nàng thiếu nữ. Giữ lấy và kể lại câu chuyện cậu đã đi tìm tôi.

Tìm tôi giữa chiều qua bao con phố.

Qua vô số những con đường nhà cửa chen kín, cao ốc vút trời xanh, trong thành phố này cậu đã đi tìm tôi, đã đi tìm tôi.




Vào một mùa dài thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.